PHÂN TÍCH KHỔ THƠ THỨ 4 TRONG BÀI TRÀNG GIANG HUY CẬN

     
Bài văn so sánh hai khổ thơ cuối bài bác Tràng Giang sẽ giúp các em cảm nhận được form cảnh vạn vật thiên nhiên sông nước rộng lớn nhưng đìu hiu, vắng ngắt lặng, cùng với đó là tâm trạng hóa học chứa gần như nỗi ai oán của fan thi nhân trước cuộc đời rộng lớn.

Bạn đang xem: Phân tích khổ thơ thứ 4 trong bài tràng giang huy cận


*

Bài văn phân tích hai khổ thơ cuối bài xích Tràng Giang giỏi nhất

Từ láy "lặng lẽ" rất tả sự im re đồng thời cũng gợi ra sự mãi sau nhạt nhòa, không có đến tuyệt vời sâu đậm của "bờ xanh", "bãi vàng". Sự mở ra của bờ, bãi hai bên sông cùng phần lớn hình hình ảnh gợi liên tưởng đến việc sống xanh, xoàn vẫn ko đủ để gia công cho tranh ảnh sông nước tiết kiệm hơn phần hiu quạnh, trống vắng vì bờ xanh, kho bãi vàng chỉ là phần lớn cảnh đồ gia dụng vô tri, nó không "chút thân mật", giao hòa gì cùng với nhau. Và cũng bởi lẽ, khi con fan mang nỗi sầu muộn thì cảnh vật cũng bị ảm đạm, vắng vẻ hơn giống như nhà thơ Nguyễn Du từng nói:

"Cảnh làm sao cảnh chẳng đeo sầuNgười bi quan cảnh tất cả vui đâu bao giờ"

Giữa trời khu đất rộng lớn, bạt ngàn nhưng bên thơ Huy Cận lại không tìm kiếm được một tiếng nói đồng cảm, tri âm, không tồn tại một ai rất có thể thấu đọc được tâm trạng và những nỗi bi thương đang giăng bí mật trong chổ chính giữa hồn đơn vị thơ. Nỗi sầu muộn, u sầu thiết yếu giãi bày, chỉ hoàn toàn có thể tự mình duy trì lấy cho nên nó càng nhức nhối, khắc khoải.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,Chim nghiêng cánh nhỏ: trơn chiều sa.Lòng quê dợn dợn vời con nước,Không sương hoàng hôn cũng ghi nhớ nhà.

Xem thêm: Đến Tháng Ăn Nhiều Có Béo Không, Tăng Cân Trong Ngày Đèn Đỏ Có Bình Thường Không

Không thể tra cứu thấy một ít giao cảm từ phong cảnh sông nước, nhà thơ Huy Cận hướng sự chăm chú của mình đến không gian rộng lớn, khoáng đạt của hoàng hôn. Từ bỏ láy "lớp lớp" gợi cửa hàng đến rất nhiều sự đồ dùng chất chồng lên nhau. "Lớp lớp mây cao đùn núi bạc" xuất hiện thêm khung cảnh huy hoàng, nghiêm túc với rất nhiều đám mây bàng đan xen, xếp chồng lên nhau. Động trường đoản cú "đùn" gợi ra sự tiếp diễn, kéo lên ngày càng táo bạo mẽ. Họ cũng từng bắt gặp trong thơ Nguyễn Trãi:

"Rồi chờ mát thuở ngày trườngHòe lục đùn đùn tán rợp giương"

Câu thơ "Lớp lớp mây cao đùn núi bạc bẽo " thật đẹp dẫu vậy cũng thiệt buồn bởi vì nó càng đánh đậm thêm sự trống trải, hoang vắng. Hình hình ảnh những đám mây lớp lớp còn gợi ra đầy đủ cảm xúc bề bộn cứ khoắc khoải, xếp chồng lên nhau. Sự mở ra của hình ảnh cánh chim vào "bóng chiều xa" càng sơn đậm nỗi trống vắng, cô đơn trong thâm tâm hồn của phòng thơ. Giữa cảnh quan hùng vĩ, huy hoàng của các đám mây bàng bạc, cánh chim càng trở nên nhỏ dại bé, nó cũng giống như với trọng tâm trạng cô đơn, lạc lõng ở trong phòng thơ giữa cuộc đời rộng lớn.

"Lòng quê dợn dợn vời con nước,Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà"

Từ láy "dợn dợn" là sáng chế đặc biệt của phòng thơ Huy Cận, khi được hô ứng cùng với "vời bé nước" vẫn khắc họa trung thực nỗi niềm bâng khuâng, đơn chiếc của một con tín đồ đang nhớ về quê hương. Khói hoàng hôn trong thơ ca truyền thống thường là lốt hiệu gợi ý con fan ta lưu giữ về quê hương, trong thơ Thôi Hiệu tất cả viết: "Nhật mộ hương quan liêu hà xứ thị/Yên bố giang thượng sử nhân sầu". Nạm nhưng, nếu đa số thi nhân xưa quan sát khói bên trên sông lưu giữ về quê bên thì nỗi nhớ của Huy Cận da diết, tự khắc khoải hơn, nhà thơ không quan sát khói hoàng hôn vẫn ghi nhớ nhà. Chắc rằng rằng nỗi nhớ luôn luôn thường trực trong trái tim nhà thơ đề nghị dù không có "chất xúc tác", bên thơ vẫn khôn nguôi một tờ lòng quê.

Xem thêm: Nghị Luận Về Nói Tục Chửi Thề : Dàn Ý & Văn Mẫu Chọn Lọc, Nghị Luận Xã Hội Về Hiện Tượng Nói Tục Chửi Thề

Hai khổ thơ cuối của bài bác thơ Tràng giang không chỉ mở ra trước mắt họ khung cảnh sông nước mênh mông, rợn ngợp mà lại còn bộc lộ nỗi lòng sầu muộn của bạn thi nhân. Nhị khổ thơ gieo vào lòng tín đồ đọc một nỗi bi lụy man mác, mặc dù vậy nỗi bi lụy ấy cũng thật đẹp bởi đó đều là những cảm hứng quen thuộc, tất cả phần mơ hồ mà bọn họ vẫn hay trải qua, tuy nhiên qua ngòi cây viết của Huy Cận này lại thật thơ, thật domain authority diết. Như bên phê bình Hoài Thanh cũng từng thừa nhận định: "Huy Cận lượm lặt hầu như chút bi đát rơi rác để rồi sáng khiến cho những vần thơ ảo não. Người đời sẽ không thể tinh được vì ngạc nhiên với một ít cát bụi đều đều thì tín đồ lại hoàn toàn có thể đúc thành bao châu ngọc".

-------------------HẾT---------------------