“Những Chiếc Giỏ Xe Chở Đầy Hoa Phượng, Em Chở Mùa Hè Của Tôi Đi Đâu, Chùm Phượng Vĩ Em Cầm Là Tuổi Tôi 18, Thuở Chẳng

     

“Những chiếc xe chở đầy hoa phượng” là hình ảnh của hiện tại, lúc nhìn các cái giỏ xe của các nữ sinh chở đầy hoa ngày hè đi ngang, đơn vị thơ vẫn hỏi bâng quơ: “em chở mùa hè của tôi đi đâu”…

Có ai mà lại chở mùa hè đi được, sẽ là phép so sánh ẩn dụ loại hoa phượng, cũng chính là mùa hè, “chùm phượng vỹ” cũng là “tuổi tôi mười tám” qua mắt nhìn đầy trung khu trạng hoài niệm của thi sĩ về thuở học tập trò, thuở sân trường xanh xao lá ngây thơ và phượng đỏ thắm màu ly biệt ngày mai.

Bạn đang xem: “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu, chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18, thuở chẳng

*

Những chiếc giỏ xe pháo chở đầy hoa phượngEm chở ngày hè của tôi đi đâuChùm phượng vĩ em vậy là tuổi tôi mười támThuở chẳng ai hay thầm lặng tình yêu đầu.

Những ái tình đầu thuở ấy trong trắng và ngây ngô lắm, phần lớn là “tình thầm lặng” không đủ can đảm ngỏ buộc phải lời, cho tới khi xa mái trường và fan thương rồi thì theo thời gian trôi qua, mỗi mùa hè về là từng mùa hoài lưu giữ về mùa phượng hồng đẹp đẽ nhất của đời người

Click để nghe Vũ Khanh hát Phượng Hồng

Mối ngọn nguồn của tôiLà cơn mưa giăng giăng kế bên cửa lớpTà áo ai bay trắng cả giấc mơLà bài thơ còn hoài vào vởGiữa giờ đồng hồ chơi, mang lại lại mang về…

Thuở học tập trò thời điểm cuối năm cấp 3, vừa cách qua tuổi hồn nhiên, tâm hồn mở ra đón nhận bầu trời mới mẻ có nắng không hề vô bốn nữa cơ mà mang màu bâng khuâng lưu lại luyến, cơn mưa không thể từng giọt vô tình nữa, mà lại giăng thành màn mơ mộng trắng cả giấc mơ của cậu học trò. Mộng quãng đời đầu bay ra bên ngoài cửa lớp, lấp ló tà áo trắng của ai bay, tà áo vừa đối chọi sơ vừa đảm đang mà công ty thơ Huy Cận đã những lần “đứng ngẩn trông vời áo tè thư”.

*

Tà áo vừa trinh nguyên vừa thơ mộng, như màu mây trời nhưng mà thi sĩ Nguyên Sa đã từng hỏi: “hay là em gói mây vào áo, rồi thở mang lại làn áo white bay”. Mối nguồn cơn như bài bác thơ còn hoài trong vở, vày đã bao lần hồi hộp không dám trao tay. Bài thơ không dám viết chữ “yêu” ngập xong xuôi mang mang lại lại sở hữu về, để tình ái trở thành “bài thơ ko gửi”, thành tình câm yên ổn giấu kín tâm tư, như color hoa phượng kia mãi nở đỏ màu thương trọng tâm trong sảnh trường kỷ niệm.

Cánh phượng hồng ngẩn ngơMùa hè mang đến trường khắc nỗi nhớ lên câyVà mùa sau biết có còn chạm chán lạiNgày khai giảng áo lụa gió thu bay.

Xem thêm: Người Bị Cảm Nên Xông Lá Gì, Cách Nấu Nước Xông Hơi Giải Cảm

Mênh mang nỗi lòng trên từng cánh phượng hồng, thắm đánh nỗi niềm trước mùa hè chia tay của cậu học tập trò “có trọng tâm sự đi nói cùng cây cỏ”. Nỗi nhớ phân vân bày tỏ cùng ai bắt buộc đem nói với nơi bắt đầu phượng sảnh trường.

“Khắc nỗi nhớ” là tương khắc viết tên của bạn mang tà áo trắng lên thân cây, hay thì viết tắt tên bằng văn bản hoa, như sợ fan ta đọc đang thấu được nỗi nhớ mắc cỡ ngùng của mình. Tình khù khờ ngẩn ngơ theo từng xác phượng úa đỏ, biết mùa sau còn chạm mặt lại nhau trong ngày tựu trường, tuyệt áo lụa sân trường sẽ cất cánh về phương trời nào khác?

*

Mối đầu đuôi của tôiNhờ cây lũ buông giờ xa xôiAi cũng đọc chỉ một fan không hiểuNên gồm một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ.

Em chở ngày hè đi quaCòn tôi đứng lại, nắng ngập con đường một vạt tóc làm sao xa…?

Mối tình đầu thầm yên “nhờ cây lũ buông giờ xa xôi”. Giờ đồng hồ ở đây là tiếng lũ guitar giỏi là giờ đồng hồ lòng của một gã thất tình tình yêu đầu giữ hộ vào những bài xích thơ hoài niệm? gồm có mối tình đi vào thiên thu, cơ mà người đã có lần “gieo thảm” không hề biết bao gồm một fan đã thầm yêu bản thân từ tuổi hoa niên cho tới suốt đời, như đơn vị thơ Félix Arvers sẽ buông tiếng tơ bầy tương tư để lại cho hậu thế phần nhiều câu thơ bất hủ: “Tình vô vọng nỗi thảm sầu. Mà người gieo thảm như hầu ko hay”.

Xem thêm: Cách Chăm Sóc Để Họa Mi Hót Nhiều Giọng, Tiếng Chim Họa Mi Hót

Em chở mùa hè đi qua còn phượng hồng mùa hè cũ mãi sống lại với tôi cùng với khúc con đường kỷ niệm, đứng lại với miên man màu nắng và nóng nhớ vạt tóc làm sao xa. Mùa thu tựu trường mong chạm mặt lại nhau không khi nào đến nữa, bao gồm chăng là đều mùa gợi ghi nhớ đến ái tình đầu, đỏ sắc quyến luyến không nguôi…

*

Ca khúc Phượng Hồng của nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc từ thơ của Đỗ Trung Quân sáng tác năm 1984, là bạn dạng tình ca học tập trò “buông giờ xa xôi” từ bỏ chân trời ngày hè cũ, là tình ái đầu của lứa tuổi bạn teen vào trong thời gian đầu những năm 70, tình ái thắm dung nhan “cánh phượng hồng ngẩn ngơ” tự thuở ban đầu ngây ngô, đang trở thành cung điệu rất đẹp sầu bất tuyệt trong tim những gã khờ thời trước đã từng “ngọng nghịu đứng có tác dụng thơ” mặt đường ngập sắc đẹp hoa học trò rưng rưng color nhớ.