Nghị Luận Về Mối Quan Hệ Giữa Học Và Hành

     

Từ xưa tới nay, mọt tương quanchặt chẽ giữa học với hành đã được nhiều người quan tiền tâm, bàn luận. Học quantrọng hơn hành tuyệt hành quan trọng đặc biệt hơn học? La sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp vẫn gópmột ý kiến xác xứng đáng về vấn đề này trong bài bác Bànluận về phép học: Phép dạy, một mực theo Chu Tử. Lúc đầu học tiểu học đểbồi đem gốc. Tuần tự tiến lên học mang lại tứ thư, ngũ kinh, chư sử. Học tập rộng rồitóm lược mang đến gọn, theo điều học cơ mà làm...

Bạn đang xem: Nghị luận về mối quan hệ giữa học và hành


*

Ý loài kiến trên trên đây của ông là sựđúc kết kinh nghiệm sau bao năm ép ngẫm và vận dụng trong thực tếphươngpháp dạy và học của Chu Tử (tức Chu Đôn Di), một bậc thầy của đạo nho đời Tốngbên Trung Quốc.

vào phép học của Chu Tử,Nguyễn Thiếp nhấn mạnh vấn đề đến mối quan hệ giữa học với hành: học tập rộng rồi cầm lượccho gọn, theo điều học nhưng mà làm.

Vậy, họ phải tìm kiếm hiểuxem học là gì? hành là gì?

Học là chuyển động tiếp thunhững trí thức của thế giới đã được đúc rút qua mấy ngàn năm kế hoạch sử. Chúng tacó thể học tập ở ngôi trường qua sự truyền đạt của thầy cô, học ở bạn bè; tự học quasách vở cùng học ở thực tiễn đời sống. Học đểlàm nhiều tri thức, nâng caotrình độ đọc biết. Học tập để hoàn toàn có thể làm chủbản thân, làm cho chủ công việc củamình và góp phần hữu ích vào sự nghiệp bình thường của khu đất nước, dân lộc. Theo NguyễnThiếp, mong muốn có hiệu quả tốt yêu cầu có phương pháp học tốt. Trước hết buộc phải học từthấp mang lại cao. Lúc học phải biết tóm lược kỹ năng và kiến thức cơ phiên bản để dễ nhớ, dễ vậndụng. Theo phong cách nói hiện nay là ta phải ghi nhận sơ trang bị hóa kiến thức, biết nắm tắtnội dung văn bản đã học.

Hành là quá trình vận dụngnhững kỹ năng đã học tập vào những các bước hàngngày. Ví dụ như một bác bỏ sĩ đượcnhững kiến thức tiếp thu được trong suốt quy trình đào tạo ra sáu, bảy năm ởtrường đại học để áp dụng vào việc chữa bệnh cho nhân dân. Những phong cách thiết kế sư,kĩ sư kiến tạo đem kỹ năng đã học tập để kiến tạo và xây đắp bao dự án công trình nhưnhà máy, căn bệnh viện, ngôi trường học, công viên… để phục vụ đời sống nhỏ người.

Anh người công nhân trong xưởng máyvận dụng lí thuyết để đổi mới kĩ thuật, nâng cao chất lượng sản phẩm. Chị nôngdân vận dụng khoa học tập vào đồng ruộng để có được đông đảo vụ mùa bội thu… học tập sinhvận dụng phần lớn điều thầy dạy để triển khai một bài xích toán, một bài văn… sẽ là hành.

Xem thêm: Chuyện Ếch Ngồi Đáy Giếng - Bài Học Từ Truyện Ngụ Ngôn Ếch Ngồi Đáy Giếng

Bác hồ cũng khẳng định: học đểhành, có nghĩa là học để làm cho tốt, Thực tế cho thấy có học bao gồm hơn. Ông chachúng ta thời xưa đã nói: Bất học, bất tri lí. (Không học tập thì lừng chừng đâu làphải, là đúng). Mục đích ở đầu cuối của sự học là nhằm giao hàng cho hầu như công việcđạt tác dụng cao hơn. Giả dụ học được lí thuyết dù cừ khôi đến đâu chăng nữa màkhông đem ra áp dụng vào thực tiễn thì câu hỏi học ấy chỉ tốn thời gian, công sức,tiền tệ bạc mà thôi.

Ngược lại, hành nhưng mà không họcthì hành ko trôi chảy. Trong học tập tập, học sinh muốn có tác dụng được một bài văn haymột việc thì không phần đa phải nắm vững lí thuyết nhưng còn phải biết vận dụnglí thuyết để triển khai từng kiểu bài cụ thể. Vào công việc, trường hợp ta chỉ làm cho theothói quen, theo kinh nghiệm mà không tồn tại lí thuyết soi sáng thì năng suất côngviệc sẽ thấp và unique không cao. Cách tuân theo thói quen chỉ thích hợp vớicác quá trình giản đơn, ko cần nhiều đến trí tuệ. Còn so với những côngviệc tinh vi có liên quan đến công nghệ kĩ thuật thì chúng ta bắt buộc phảiđược đào tạo chính quy theo từng siêng ngành và trong suốt quá trình làm việcvẫn nên học tập không ngừng. Bao gồm như vậy mới thỏa mãn nhu cầu được yêu thương cầu ngày càng caocủa thời đại.

Quan niệm về học và hành củaLa sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp cho đến bây giờ vẫn giữ nguyên tính kỹ thuật và tínhthực tiễn của nó. Trong tiến độ khoa học cải tiến và phát triển với tốc độ nhanh như hiệnnay thì tri thứccác công việc phức tạp. Lí thuyết đúng mực có tác dụngsoi sáng, chỉ đường cho thực hành. Con tín đồ sẽ rút ngắn thời hạn mò mẫm, thửnghiệm và tránh giảm được những sai trái đáng tiếc. Lí thuyết đính với thực hành sẽthúcđẩy sản xuất phát triển nhanh hơn với đạt tác dụng cao hơn.

Do đó, bọn họ không thể coinhẹ sứ mệnh to bự của câu hỏi học mà nên nhìn nhận, đánh giá đúng mức môi liênquan giữa học với hành. Học với hành phải song song vì chúng có ảnh hưởng tác động hai chiềuvới nhau. Học giải đáp hành. Hành té sung, nâng cao và làm cho việc học thêmhoàn thiện. Gồm học mà không có hành thì chỉ nên ôm mớ lí thuyết suông. Trái lại,chỉ chú trọng thực hành thực tế mà không chịu giao lưu và học hỏi thì thao tác gì cũngkhó khăn.Học cùng hành là nhì mặt của một thừa trình, cần yếu xem nhẹ mặt này giỏi mặtkhác.

Thực tế cho thấy trong tất cảcác cấp cho học ngày nay, phương châm học song song với hành là hoàn toàn đúng. Nhữngkiến thức mà bọn họ tiếp nhận được từ công ty trường, sách vở… nên được áp dụngvào thực tiễn cuộc sống thường ngày để trí tuệ sáng tạo ra những kết quả này vật chất, lòng tin phụcvụ con người.

Xem thêm: Tóm Tắt Truyện Thạch Sanh, Nêu Ý Nghĩa Truyện, Tóm Tắt Bài Thạch Sanh Ngắn Nhất

Với giải pháp lập luận chặt chẽ,bài thảo luận về phép học của Nguyễn Thiếp giúp họ hiểu rõ mục đích củaviệc học tập là để triển khai người tất cả đạo đức, bao gồm tri thức, tài năng, đặng góp phần thúcđẩy sự hưng thịnh của đất nước, chứ không hẳn để cầu danh lợi theo phong cách “vinhthân phi gia". Mong mỏi học giỏi phải có phương pháp đúng: học tập rộng rồi tómlược mang lại gọn, theo điều học nhưng làm; quan trọng đặc biệt học phải song song với hành.