Kỉ niệm với thầy cô

     

Một cây lớn khởi đầu từ dòng mầm nhỏ, cuộc sống mỗi nhỏ người không có thầy cô thì quan yếu trưởng thành. Thầy cô được ví giống như những người lái đò đưa phần lớn thế hệ học sinh cập bến trí thức thành công. Mặc dù còn đang đi học hay sẽ rời xa ghế bên trường thì có lẽ rằng ai vào mỗi chúng ta cũng đều sở hữu những ấn tượng, kỷ niệm riêng với thầy cô giáo cần thiết quên được.

Bạn đang xem: Kỉ niệm với thầy cô

Để chắp bút, thổi hồn mang đến những xúc cảm của bạn, Blog 1art.vn sở hữu đến bộ sưu tầm những bài bác văn chủng loại kể lại kỉ niệm lưu niệm với thầy gia sư cũ, đề cập về kỉ niệm với thầy cô hay, rực rỡ nhất. Các bạn có thể tham khảo, tìm thấy ý tưởng, cách làm kể chuyện hay duy nhất để ban đầu kể câu chuyện của mình.

Đề bài: nhắc lại kỉ niệm lưu niệm với thầy, gia sư của em

*

Văn mẫu kể về một kỉ niệm với thầy giáo viên mà em ghi nhớ mãi ngắn nhất


Mục lục bài xích viết: 1. Bài bác mẫu số 1: bài học Đầu Đời. 2. Bài xích mẫu số 2: cô giáo em! 3. Bài xích mẫu số 3: Tấm lòng nhà giáo! 4. Bài xích mẫu số 4: Cô giáo mến thương của tôi.

1. Văn mẫu kể về một kỉ niệm cùng với thầy thầy giáo mà em nhớ mãi ngắn nhất, mẫu số 1: bài học Đầu Đời

Tôi 14 tuổi. Dòng tuổi này chưa phải là mập nhưng cũng ko còn nhỏ bé nữa. Tôi vẫn đủ bự để dìm thức được đúng - sai. Tôi đang biết khóc trước hầu như mảnh đời bất hạnh, biết cười khi thấy bạn khác vui. Tôi sẽ biết khom người xuống nhặt miếng chai dưới mặt đường để bảo đảm an toàn chân mình cùng chân những người dân đi sau. Tôi đã và đang biết biết ơn những người dân có ơn cùng với tôi nữa. Toàn bộ những điều đó đều là vì thầy đã dạy tôi.

Tôi vẫn thường được bắt gặp thầy vào mỗi buổi sớm mai, khi nhưng thầy đi dạy qua đơn vị tôi. Tôi vẫn thường cảm giác lòng bổi hổi nhớ lại quãng thời hạn trước đây vào khoảng đó trong khi thì lại không (!?). Hôm nay thì lại khác. Tôi nghe một quãng quảng cáo:

"Sống trong đời sống, cần phải có một tấm lòng

Là gì? Em biết không?

Để gió cuốn đi, nhằm gió cuốn đi"

Câu hát này. Sao nó không còn xa lạ quá! nạm lục tìm đông đảo mảng kí ức bừa bộn, tôi nỗ lực tìm đông đảo gì liên quan đến câu hát đó.

A! đề nghị rồi! Nó trên đây rồi!

Thầy của tôi vẫn để nhạc chuông smartphone là bài bác hát này. Thầy hay nói với shop chúng tôi là thầy vô cùng thích bài bác hát này, nó ý nghĩa. Thầy nói, sống trên đời là phải ghi nhận giữ lại hầu hết gì tốt đẹp, quên đi đa số gì đáng quên. Và đặc biệt là phải biết tha thứ mang đến lỗi lầm của người khác. Như là để gió cuốn đi. .

Thế đấy! Thầy vẫn dạy chúng tôi phải sống như vậy đấy! Vậy mà, bây giờ tôi bắt đầu thấm thía. Gầy gộc hồi lớp 4, cái thời khắc thầy dạy dỗ thì tôi chỉ vâng dạ cho hoàn thành chuyện.

Bạn bảo tôi nói về kỉ niệm đáng nhớ về thầy giáo ư? các lắm, không nhắc nổi đâu! Tôi chỉ nói theo cách khác với bạn rằng chủ yếu thầy cũng là một kỉ niệm lưu niệm với tôi rồi!

Tôi vẫn luôn thấy tiếc vày thời gian chúng tôi học với thầy quá ít ỏi. Đến nỗi, tôi cứ cảm giác áy náy vì chưa làm được mang lại thầy điều gì cả. Thầy đã dạy bảo 12 đứa học sinh công ty chúng tôi rất chu đáo. Thầy dạy chúng tôi mẹo có tác dụng toán nhanh, dạy cả cách làm một bài bác văn cố nào mang đến đúng yêu mong nữa. Thầy có hẳn một kho tàng truyện cười, tôi suy nghĩ thế, đề nghị cứ thời gian nào cửa hàng chúng tôi mệt là thầy lại kể cho shop chúng tôi nghe. Học tập với thầy, chúng tôi luôn cảm giác dễ chịu, thoải mái.

Nhà thầy ngơi nghỉ xa trường hơn trăng tròn cây số, nắm mà mặc dù nắng hay mưa, thầy luôn đến lớp đúng giờ. Thầy đến, sở hữu cho công ty chúng tôi bao nhiêu là vấn đề mới lạ. Thầy như cơn gió thổi vào lòng đều đứa học viên lam lũ của chính bản thân mình những luồng gió mới. Thầy như tia nắng sớm mai thắp sáng cầu mơ tôi, gieo cho chúng tôi bao nhiêu cầu mơ với hoài bão.

Thầy vẫn bảo: "Nếu chỉ được một lần độc nhất vô nhị đi trên tuyến phố đầy hoa, những con đã chọn bông hoa nào?". Giờ thì, bé đã đọc thầy nói gì rồi, thầy ạ. Bé sẽ lựa chọn cho nhỏ "bông hoa" thời cơ nào đẹp nhất nhất. Thầy cũng bảo thầy không có con, vậy nên thầy xem shop chúng tôi như con của chính bản thân mình vậy. Thầy đối xử cùng với tôi rất tốt. Gắng nên shop chúng tôi vẫn nỗ lực làm thầy vui, như phương pháp những đứa con đang báo hiếu cho phụ thân mình vậy.

Thầy trò công ty chúng tôi đã đính thêm bó cùng với nhau như vậy đấy. Ấy vậy mà, sự thật thật trớ trêu. Giữa học kỳ II lớp 4, thầy cần chuyển trường. Khi nghe tới thầy hiệu phó nói, cửa hàng chúng tôi như thiếu tín nhiệm vào tai mình. Tôi còn ghi nhớ như in dòng ngày hôm ấy. Đó là đồ vật 2, ngày 21, mon 2. Shop chúng tôi đã khóc khôn cùng nhiều. Thầy của tớ sắp nên xa chúng tôi rồi! phải làm chũm nào đây? Thầy cũng đã rơi nước mắt đấy. Thầy trò công ty chúng tôi cứ quan sát nhau mà lại khóc suốt. Thầy dặn bọn chúng tôi: "Các nhỏ ở lại lưu giữ nghe lời thầy giáo mới, phải cần cù mà học hành. Cơ hội đến với những người ta không nhiều, thế cho nên các con phải biết nắm bắt. Chúc những con sẽ thực hiện được mong mơ của mình. Thôi, chào các con sinh sống lại, thầy đi đây! "Chúng tôi đang khóc những lắm. Tôi còn thơ ngây hỏi: "Thầy đi thì bao giờ về ạ?". Tôi đã có lần nghĩ, thầy giờ đã không còn là thầy của tôi nữa rồi!

Nhưng mà không hẳn vậy đâu, thầy vẫn mãi là thầy của chúng tôi chứ. Bây giờ, mỗi sớm mai thấy thầy, tôi vẫn không quên chào thầy. Và, thật vui, thầy vẫn nhận ra tôi, thầy còn cười cợt với tôi nữa. Tôi cũng tương đối tự hào vày đến tiếng tôi vẫn làm theo lời thầy dạy: Biết tôn sư trọng đạo, biết ơn người dân có ơn với mình. Hạnh phúc hơn là, hồi lớp 7, lúc tôi viết truyện về thầy, truyện của mình được giải ba đấy. Thầy ơi, thầy bao gồm biết không, bé viết về thầy được giải ba đấy, thầy ạ !

Đã hơn 4 năm rồi dẫu vậy tôi vẫn không quên được thầy. Chắc hẳn rằng vì thầy là kỉ niệm khó khăn quên trong trái tim tôi. Mặc dù xa thầy rồi, mà lại những bài học thầy dạy dỗ tôi vẫn không quên. Thầy ơi, tuy hôm nay đã là 26/11 rồi, nhưng nhỏ vẫn nhân ngày nhà giáo Việt Nam, nhỏ chúc thầy khỏe khoắn khỏe, tất cả một cuộc sống thường ngày hạnh phúc. Đặc biệt là thành công trong sự nghiệp trồng người cao cả của mình. Và. Thầy hãy ngóng xem con tiến hành ước mơ của bản thân như cụ nào, thầy nhé!

*

Văn mẫu mã kể lại kỉ niệm lưu niệm với thầy thầy giáo cũ tuyệt nhất

Lưu ý: Là người làm việc, công tác làm việc trong nghành nghề dịch vụ giáo dục, gia sư là bạn trực tiếp giảng dạy, lên kế hoạch những tiết học, thực hành, tổ chức triển khai kiểm tra, thi, reviews năng lực học hành của học sinh, sinh viên. Để hiểu rõ hơn về sệt điểm, các ngành của giáo viên, 1art.vn mời bạn tìm hiểu thêm thông tin vào bài viết này từ bỏ wikipedia.org.

2. Văn mẫu Kể một kỉ niệm về thầy gia sư lớp 5, mẫu mã số 2: giáo viên em!

Trong cuộc sống của mỗi người, ta sẽ chạm mặt những fan mà chắc hẳn rằng ta quan trọng nào quên, nhằm lại tuyệt vời sâu sắc trong tâm địa ta. Tôi cũng vậy, tôi gồm một tín đồ giáo viên luôn luôn tồn tại trong trái tim tôi, cô giáo chủ nhiệm của tôi.

Cô giáo tôi trong năm này đã quanh đó bốn mươi tuổi, là một trong những nhà giáo luôn tận trọng điểm và hết mình cùng với nghề. Cô không cao lắm, dáng tín đồ cô hơi gầy. Cô tất cả làn domain authority hơi nâu sạm cơ mà khỏe khoắn. Mái đầu cô đen óng, mượt mà, dài mang lại ngang gáy, ôm siết lấy khuôn mặt trái xoan, cân nặng đối. Đôi mắt cô sáng ngời như vầng sao, ẩn hiện nay sau làn mày cong, đen láy. Chỗ khóe mắt cô vẫn dần mở ra những nếp nhăn nhỏ, phù hợp đó là vệt hiệu của các năm tháng cô cống hiến hết mình cho nghề, cho học viên thân yêu của mình. Đôi môi mỏng, lúc nào cũng nở nụ cười thân mật với học tập trò, với tất cả người xung quanh. Mỗi khi cô cười, sau làn môi lại là hàm răng trắng đều như sứ, cùng đôi má lúm đồng xu nhỏ ẩn hiện vị trí cánh môi, khiến cô càng duyên dáng, gần gụi với học tập sinh.

Cô ăn mặc không thực sự cầu kỳ, ngày ngày mang đến lớp, cô chỉ khoác áo sơ mi, quần âu giản dị, thỉnh thoảng vào dịp lễ, cô bắt đầu diện những cỗ váy, áo lâu năm rực rỡ. Tuy thế dù cô mặc bộ đồ gì, trong mắt tôi, cô vẫn luôn tỏa sáng, xinh đẹp. Cô tất cả giọng nói trầm ấm, nhẹ dàng. Mỗi lúc giảng bài, giọng nói cô như thu hút cửa hàng chúng tôi chú ý, chìm đắm vào vào từng bài bác giảng.

Cô ít khi trách mắng học tập sinh lúc nào mà thường chỉ thông báo nhẹ nhàng. Mỗi khi phải nặng nề lời với học trò, hai con mắt cô thường bi ai bã, giọng nói cô đầy u sầu, chắc rằng cô cũng đau lòng lắm, phần đa lúc như vậy, công ty chúng tôi thường cảm thấy bao gồm lỗi với cô với thương cô nhiều lắm. Cô luôn luôn không quản lí thời gian, vất vả để truyền đạt kiến thức cho bọn chúng tôi, ở đâu không gọi hay có bài tập làm sao khó, cô đều sẵn sàng hướng dẫn cho cửa hàng chúng tôi cách làm cho bài. Bao gồm lẽ, sự sung sướng của cô chính là được nhìn bạn hữu học trò thơ ngây ngày một trưởng thành, thu nhận được tri thức. Cùng với cô hợp lý và phải chăng như vậy là vượt đủ.

Cứ từng chuyến đò qua sông, người điều khiển đò lại quay trở lại, tiếp tục những chuyến hành trình đưa đò cùng với những quý khách khác của mình. Cũng tương tự cô giáo tôi vậy, cô đã gửi bao lứa học tập trò qua sông, hoàn thành nhiệm vụ, trọng trách của một công ty giáo. Tôi rất mếm mộ cô giáo của tôi. Tôi đã luôn nỗ lực học tập thật giỏi để khiến cô rất có thể tự hào.

Xem thêm: Quy Đổi: 1 Dollar Bằng Bao Nhiêu Tiền Việt Nam (Vnd)? 1 Dollar Bằng Bao Nhiêu Tiền Việt Nam

*

Văn mẫu mã kể lại một kỉ niệm sâu sắc giữa em với cô giáo hoặc cô giáo ngắn hay, tuyển chọn chọn

Trong ko khí gấp rút chào mừng ngày 20-11, các thế hệ học sinh sẽ ngồi ghi nhớ về thầy cô của mình. Vô số cam kết ức không nói nên lời tràn về giống như những cơn sóng vẫn cuồn cuộn trên biển. Để đồng cảm, giải tỏa với những cảm xúc trong bạn, 1art.vn xin gửi khuyến mãi ngay bạn tuyển tập những bài xích văn hay về Thầy Cô nhân dịp 20-11. Hãy đọc, cảm thấy và lưu lại giữ gần như kỷ niệm đẹp tuyệt vời nhất về thầy cô vào mình các bạn nhé.

3. Văn mẫu kể lại kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo viên cũ, chủng loại số 3: Tấm lòng công ty giáo!

Nhắc cho thầy thầy giáo cũ, trong tim tôi dấy lên rất nhiều những kỉ niệm êm đẹp. Đó là số đông ngày mang lại trường được thầy cô chỉ bảo các điều hay, nhiều bài học kinh nghiệm bổ ích. Đó là sự ân cần niềm nở của thầy cô lúc tôi bị ốm,... Tuy nhiên, người cô mà tôi nhớ nhất và giữ lại trong tôi những kỉ niệm đẹp nhất đó là giáo viên Tâm, giáo viên nhà nhiệm của tớ năm lớp 4.

Cô giáo của mình vốn là fan vô thuộc nghiêm khắc. Ở bên trên lớp tôi và các bạn luôn luôn phải tập trung nghe giảng vì chưng sợ bị cô phạt. Nhưng một phần cũng vì chưng cô giảng bài rất thú vị nên shop chúng tôi không muốn bỏ lỡ chút kỹ năng nào. Cô trung ương là giáo viên dạy Toán nhưng phương pháp cô nói, giải pháp cô giảng bài bác thì quyến rũ và mềm mại như một thầy giáo Văn. Giọng cô giỏi lắm, ngọt ngào và vơi êm. Trong cả khi cô trách phạt, giọng nói của cô vẫn khôn xiết nhẹ nhàng. Tôi học Toán tuy không hề thua kém nhưng đôi khi vẫn sợ hãi sự chặt chẽ của cô. Cô ko quát tháo chúng tôi khi nào nhưng khí hóa học của cô thì luôn khiến cửa hàng chúng tôi sợ.

Chuyển đang chẳng bao gồm gì đáng kể nếu như không có chuyện bố mẹ tôi cùng phải đi công tác 3 ngày và đưa ra quyết định gửi tôi cho nhà cô. Tôi ko muốn vấn đề này một 1 chút nào nhưng bọn họ hàng bên tôi không một ai ở thành phố, phụ huynh lại không yên trọng điểm để tôi sinh hoạt nhà một mình nên tôi đành chấp nhận. Khỏi yêu cầu nói tôi đã thấp thỏm rất nhiều. Ở bên cô thì làm sao tôi hoàn toàn có thể thoải mái như ở nhà mình được. Tôi nghĩ chắc chắn cô đang bắt tôi học một ngày dài mất. Cơ mà rồi 3 ngày xưa lại trôi qua thật nhẹ nhàng và còn lại trong tôi vô vàn các kỉ niệm mà cho tới giờ tôi vẫn cấp thiết nào quên.

Khi bố mẹ dẫn tôi sang nhà cô, cô vui vẻ mừng đón tôi và ra mắt tôi với số đông thành viên trong gia đình cô. Nhà cô có một chị lớn hơn tôi 2 tuổi đề nghị tôi mau lẹ làm thân được cùng với chị. đều ngày ngơi nghỉ đây, tôi nhận thấy một con fan khác của cô. Rất khác với vẻ nghiêm nghị như lúc trên lớp, cô luôn luôn vui vẻ cùng cười nghịch với những thành viên không giống trong gia đình. Buổi sớm cô dậy thật sớm để sẵn sàng đồ ăn uống sáng. Hôm trước tiên tôi kỳ lạ nhà buộc phải cũng dậy hơi sớm. Con gái cô cũng chính vì như vậy mà dậy theo tôi. Ăn sáng dứt cô chuyển tôi đi học. Cô hỏi tôi nhiều điều và kể mang lại tôi nghe những chuyện. Thoải mái và tự nhiên tôi thấy cô thật gần cận như mẹ của chính bản thân mình vậy. Cô cũng bảo tôi cứ coi cô như mẹ và không có gì nên ngại khi ở trong nhà cô. Buổi tối, cô nói hai mẹ học nhanh còn đi ngủ sớm. Vậy nhưng mà tôi cứ nghĩ về một fan nghiêm khắc như cô đang bắt con cái học đến khuya. Cô thậm chí còn không bắt buộc kiểm tra bài xích vở của các con. Cô chỉ hỏi một câu độc nhất vô nhị là vấn đề học có gì vất vả không. Nhờ có những lời trọng điểm sự của con gái cô tôi bắt đầu hiểu, cô muốn thân mật nhưng không muốn tạo áp lực. Chắc rằng cũng cũng chính vì thế mà nhỏ của cô ai ai cũng tự giác học.

Tôi gọi thêm về con tín đồ cô nên không thể sợ cô như trước nữa. Tôi hiểu, vẻ mặt nghiêm nghị của cô ý là để chúng tôi học tập một bí quyết nghiêm túc. Học tập là học, nghịch là chơi. Phần nhiều ngày ở nhà cô, tôi đã hoàn toàn có thể nhiều kỉ niệm. Bây chừ tuy không học tập cô nữa tuy thế tôi vẫn ghi nhớ cô. Lâu lâu tôi vẫn cho tới thăm cô cùng cô trò với mọi người trong nhà ôn lại kỉ niệm cũ.

4. Văn mẫu kể lại một kỉ niệm thâm thúy giữa em với cô giáo hoặc cô giáo, mẫu số 4: Cô giáo thương cảm của tôi.

Đại dương lớn bởi hấp phụ trăm sông, con người lớn bởi rộng lòng bao dong cả đa số điều lầm lỗi". Đó là bài học đầu tiên tôi học được từ bỏ cô giáo của bản thân mình và cho tới tận bây giờ, đều kỉ niệm ngọt ngào về cô giáo thứ nhất vẫn còn in đậm trong tâm trí của tôi!

Ngày ấy tôi bắt đầu vào học lớp 1. Thầy giáo của tôi cao, gầy, mái tóc không mướt xanh nhưng mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn mặc giản dị nhưng lịch thiệp, tuyệt hảo nhất nghỉ ngơi cô là hai con mắt sáng,nghiêm nghị mà dịu dàng. Tầm nhìn vừa thương yêu vừa như điều tra của cô mang đến đến hiện giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên.

Hôm ấy là ngày đồ vật 7. Mai tất cả một chiếc cây bút máy mới white color sọc rubi với hàng chữ "My pen" lung linh và số đông bông hoa nhỏ dại xíu tinh hoa ẩn nấp bí mật đáo mà điệu đà ở cổ bút. Tôi quan sát cây cây bút một bí quyết thèm thuồng, âm thầm ao ­ước được chũm nó vào tay.

Đến giờ ra chơi, tôi 1 mình coi lớp, không thể cưỡng lại ý mê thích của mình, tôi mở cặp của Mai, nhắm nhía cây bút, để vào nơi cũ rồi chẳng hiểu do sao tôi bỗng không thích trả lại nữa. Tôi hy vọng được bắt gặp nó hàng ngày, được từ mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của thiết yếu mình.

Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp, Mai chớp nhoáng mở cặp với khóc òa lên khi thấy chiếc bút đã không cánh nhưng bay! Cả lớp xôn xao, các bạn thì lục tung sách vở, bạn lục phòng bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem loại bút gồm bị rơi xuống đất không. Đúng cơ hội đó, cô giáo của công ty chúng tôi vào lớp! sau khi nghe các bạn lớp trưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút: làm sao là nó màu sắc gì, có chữ gì, có điểm gì sệt biệt, ai cho, đặt ở đâu, mất vào tầm nào. Cô im re ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhảu đề nghị:

- Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!

Cô trong khi không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm chạp hỏi:

- Ra chơi lúc này ai sinh hoạt lại coi lớp?

Cả lớp quan sát tôi, vài ba giọng nói kiến nghị xét cặp của tôi, những cái nhìn dò hỏi, nghi ngờ, tôi thấy tay mình run bắn, khía cạnh nóng ran như có trăm ngàn con kiến đang bò trên má. Gia sư tôi khét tiếng là chặt chẽ nhất trường, duy nhất cái chấp nhận của cô dịp này, cái cặp bé bé dại của tôi sẽ tiến hành mở tung ra. đồng đội sẽ thấy hết, đang chê cười, sẽ không còn ai nghịch cùng tôi nữa. Tôi sợ hãi hãi, ân hận, xấu hổ, bẽ bàng.Tôi òa khóc, tôi ao ước được xin lỗi cô và những bạn. Bỗng nhiên cô giáo của tôi yêu mong cả lớp im lặng, cô hứa trang bị hai sẽ xử lý tiếp, giờ đồng hồ học âm thầm trôi qua...

Sáng thiết bị hai, sau giờ xin chào cờ, cô phi vào lớp,gật đầu ra hiệu cho cửa hàng chúng tôi ngồi xuống. Cô thanh thanh đến bên Mai và bảo:

- Hôm vật dụng bảy bác bảo đảm an toàn có đưa mang lại cô cây cây viết và nói rằng bác bỏ nhặt được lúc đi đóng khoá cửa lớp mình, có phải là cây cây bút của em không?

Mai ráng cây bút, nó vui vẻ nhận là của mình, cô dặn dò cả lớp buộc phải giữ gìn nguyên tắc học tập cẩn thận, giờ học tập trôi qua êm ả, nhẹ nhàng. Ra nghịch hôm ấy, chúng ta lại ríu rít tôi như mong muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước. Chỉ riêng biệt tôi là biết rõ cây cây bút thật của Mai hiện ở địa điểm đâu.

Sau kia vài ngày cô có chạm chán riêng tôi, cô ko trách móc cũng không giảng giải gì nhiều. Cô quan sát tôi bởi cái chú ý bao dung và thông cảm, cô biết tội lỗi của tôi chỉ nên sự dại khờ nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp đỡ tôi không bị bạn bè khinh thường,coi rẻ.

Năm tháng qua đi, bí mật về cây bút vẫn chỉ gồm mình tôi với cô biết. Nhưng mà hôm nay, nhân thời cơ 20/11, tôi từ thấy tôi đã đủ gan góc kể lại câu chuyện của chính mình như là một cách thể hiện lòng hàm ân và kính trọng đối với người đang dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị vào cuộc sống.

Giờ phía trên tôi đang lớn,đã biết cân nhắc đúng không đúng trước mỗi vấn đề mình làm, tôi vẫn ghi nhớ về bài học kinh nghiệm thuở thiếu hụt thời mà cô đã dạy: bài học kinh nghiệm về lỗi lầm với sự bao dung! Và chắc hẳn rằng trong xuyên suốt cả cuộc đời mình,tôi đang chẳng dịp nào nguôi nỗi ghi nhớ về cô như ghi nhớ về MỘT con NGƯỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ!

Trên đây là những bài bác văn mẫu mã kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của em ngắn hay, giàu cảm giác nhất mà những em học viên nên tham khảo, tìm kiếm đọc. Trải qua những nội dung bài viết này, các em có thể lập dàn ý và viết thành nội dung bài viết văn tri ân thầy cô của chính bản thân mình thêm sinh động, lôi kéo hơn.

Xem thêm: Ý Nghĩa Số 68 Có Ý Nghĩa Gì, Chọn Sim Lộc Phát Phát Tài Lộc Cho Chủ Nhân

Nằm trong chủ đề thầy cô và mái trường, viết thư giữ hộ thầy gia sư cũ cũng chính là đề văn được không hề ít thầy cô thực hiện để kiểm tra kiến thức và kỹ năng của học tập sinh. Để làm tốt đề văn dạng này, các em cần tìm hiểu thêm những bức thư học viên viết đến thầy thầy giáo cũ, thư nhờ cất hộ thầy cô nhân thời cơ 20/11 hay, ý nghĩa sâu sắc và đưa ra phương thức, giải pháp làm bài tốt nhất cho mình.