Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

     

Bên cạnh gia đình, cha mẹ thì bạn bè cũng là những người luôn sát cánh đồng hành và gắn bó với chúng ta trong cuộc sống. Giữa anh em với nhau luôn tồn tại những kỉ niệm, phần đông kí ức cạnh tranh quên. NÓ có thể tràn ngập niềm vui cũng rất có thể tràn ngập nỗi buồn. Chúng ta nên lựa chọn kỉ niệm làm sao nó thiệt sự vượt trội và ý nghĩa. Kỉ niệm kia giúp cho các bạn gắn kết cùng với nhau rộng hoặc lưu lại một sự thay đổi trong côn trùng quan hệ. Và văn nói chuyện thì rất cần được có cao trào, nút thắt nhằm gây ấn tượng. Nếu các bạn kể được một mẩu chuyện có thực bởi những cảm hứng có thật là 1 trong những điều đáng quý và chắc chắn là sẽ va đến trái tim người đọc tín đồ nghe. Dưới đây là các nội dung bài viết tham khảo “kể một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn”. Chúc các các bạn sẽ viết được những bài bác văn hay.

Bạn đang xem: Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn


Mục lục


BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ MỘT KỈ NIỆM KHÓ QUÊN VỀ TÌNH BẠN LỚP 5 tốt NHẤT

Có những người tưởng giống như các vũ trụ riêng bốn xa biện pháp nhau ngàn dăm nhưng bởi một phát triển thành cố nào đó mà xích lại chạm chán nhau và bên nhau. Tôi với My cũng đã có một tình các bạn với hầu hết kỉ niệm khó quên như thế.

Dù học với nhau trường đoản cú lớp một, nhưng chu kỳ tiếp xúc và nói chuyện của tôi và My đếm trên đầu ngón tay với trong đầu tôi khoác định chúng tôi không hòa hợp nhau. Rồi mang đến giữa năm lớp 4 một nỗi đau quá lớn ập đến với My, nỗi đau mà nếu là tôi chắc chắn sẽ gục ngã. Vụ tai nạn giao thông kinh hoàng đã khiến cho bố cậu ấy ở liệt giường, trụ cột gia đình bây giờ đã lung lay. Lúc đầu, My không nói ra, tôi chỉ chú ý mắt cậu ấy đỏ hoe và khuôn mặt lúc nào thì cũng cúi xuống chỉ cho đến lúc Quân- một cậu bạn lớp mặt gần đơn vị My tâm sự lớp tôi new biết. Cửa hàng chúng tôi cùng giáo viên thu xếp sau tiếng học đến thăm gia đình cậu ấy. Ngôi nhà bên trong một ngõ hẻm nhỏ, tĩnh mịch, trông vào ngôi nhà có phần về tối tăm. Vào nhà cũng khá giản dị, đồ đạc đã cũ, có các chiếc còn hư hại nặng. Thấy bạn bè đến, My hơi bất ngờ, hành vi có đôi chút bối rối. Đôi đôi mắt vẫn trĩu nặng suy bốn và sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt vốn trong trẻo của cô bé nhỏ mười tuổi. Đang nói chuyện dở, My xin phép được ra sau vườn cửa tưới cây. Phân vân tôi nghĩ cụ nào, một dịp sau, không thấy My ra tôi bèn ra sân vườn tìm. Ở tít cuối vườn, gốc cây nhãn lớn lớn, tôi thấy láng dáng nhỏ bé của My cùng đôi vai vẫn run lên xấu bật. Thấy tôi, cậu gấp gạt đi nước mắt. Tôi dìu dịu ngồi xuống cạnh cậu, choàng tay qua vai cậu, khẽ kéo đầu cậu vào vòng tay mình. Với rồi, My nhảy khóc nức nở, khóc như thể trút cạn nước mắt mà lại cậu có. Tôi cứ ôm cậu, lặng lẽ âm thầm như thế cho đến khi giờ đồng hồ khóc lặng bặt. My ngước đôi mắt đỏ hoe lên chú ý tôi, nói bằng giọng khàn đặc:– Cảm ơn cậu!– số đông chuyện rồi vẫn ổn thôi! Cậu rất mạnh dạn mẽ, cậu đang làm cho rất tốt.

Tôi vuốt phần đông lọn tóc ướt nước mưa mắt của My ra sau và shop chúng tôi trao nhau một niềm vui đầy đồng cảm.Mấy ngày sau, My nghỉ ngơi triền miên khiến cho tôi đâm ra lo lắng. Nhưng mà sau một tuần, cậu ấy đã trở lại mang 1 nguồn năng lượng đầy vui tươi, lạc quan. Tôi xin cô chuyển cho ngồi cạnh cậu ấy với giúp cậu ấy chép bài bác cho đầy đủ. Và lúc đó, cân nhắc rằng hai công ty chúng tôi không hợp nhau đã bị đổ vỡ.

Bây giờ chúng tôi đã thêm bó và càng phát âm nhau những hơn. Nhị đứa còn hứa đang phấn đấu vào trong 1 ngôi trường cấp 2 rất tốt và vắt tay nhau thật lâu dài!


*
Tình chúng ta thân, đồng bọn thường là giữa 2 người hoặc 3 fan hoặc 1 nhóm nhỏ thân thiết với nhau, mặc dù những lưu niệm đẹp về tình bạn thì cũng hay gặp gỡ bó với nguyên 1 đám chúng ta nhóm chúng ta chơi thân cùng nhau qua đều dịp đi dạo cùng học tập hoặc thâm nhập các chuyển động cùng nhau nhất là du định kỳ khi thời buổi hiện thời con fan thường có xu thế trải nghiệm hưởng trọn thụ cuộc sống đời thường hơn so với trước đó khi cuộc sống đã sung túc

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ VỀ KỶ NIỆM KHÓ QUÊN VỀ TÌNH BẠN xuất xắc NHẤT

Nhung là người bạn bè nhất của em. đàn em học tập với nhau tự hồi mầm non cho tới Tiểu học. Tình bạn của bọn chúng em gắn thêm bó cùng nhau 4 năm mẫu dã. Cảm xúc ấy trong khi đã vượt qua cả tình các bạn mà biến tình chị em ruột thịt, thân nhau như vào một mái ấm gia đình vậy. Càng phệ lên thì lũ em càng thêm trân trọng tình bạn cao cả và thiêng liêng này. Em với Nhung có rất nhiều kỷ niệm đẹp tươi với nhau trong cả học hành lẫn vui chơi. Đó là khoảng thời gian mà có lẽ rằng suốt cả cuộc đời này em không khi nào có thể quên được. Tưởng tưởng em cùng Nhung vẫn ở gần nhau một quãng đường dài thêm hơn nữa, nhưng rủi ro là cầu mơ kia không thành hiện nay thực. Tới năm lớp 3, cha mẹ Nhung quyết định lên Hà Nội để làm ăn, sinh sống. Tất yếu là cả Nhung cũng sẽ theo phụ huynh lên đó học tập. Và bầy em đã bịn rịn và lưu luyến chia tay nhau tự hồi đó. Suốt 2 năm trời, bọn chúng em ko có ngẫu nhiên một liên lạc như thế nào với nhau. Bất thần một hôm (khi đó em sẽ lên lớp 5), trên đường đến lớp về, ké vào khu vui chơi công viên gần nhà, em bắt gặp một bóng hình thật ân cần làm sao! Đó là Nhung, em đã được chạm mặt lại cô bạn bè nhất của bản thân sau bao ngày xa cách. Cuộc gặp mặt gỡ lúc đó để lại trong em hết sức nhiều cảm hứng khó phai mờ.

Đó là một buổi chiều mùa thu. Gió thổi nhẹ. Mây yên ả trôi. Bầu trời mùa thu trong vắt. Không khí trong lành cùng mát mẻ. Buổi học chiều ni tan sớm, em thư thả, thong thả đi bộ về nhà. Vừa đi em vừa cảm nhận không khí thơ mộng và đầy hữu tình của giờ chiều thu. Một không gian gợi lên trong tim hồn em một chút man mác buồn. Em trải qua khu công viên của khu phố nhà em. Thu mà nên trong công viên phủ đầy một màu đá quý đỏ của lá. Các cái lá khô lìa cành, phủ bí mật trên mặt đất trong công viên. Gió lướt qua cho tới đâu là là khẽ khàng đáp xuống mặt đất tới đấy. đề xuất rồi! Đây là khu dã ngoại công viên – nơi có rất nhiều kỷ niệm của em với Nhung nhất. Là địa điểm chúng em lần đầu gặp nhau, quen nhau cùng rồi đùa với nhau như hai bà mẹ ruột thịt vậy. Thời hạn thấm thoát thoi đưa, đã hai năm rồi, em không gặp gỡ lại Nhung. Nghĩ tới này mà lòng em trào lên một nỗi bi tráng trống vắng, ko thể gọi được tên. Liên miên theo dòng hồi tưởng, em đi mãi dọc theo khu dã ngoại công viên và… Em bất ngờ bắt gặp một dáng hình quen thuộc đang đứng ngay lập tức trước mặt. Em ngấc đầu lên nhằm xem đó là ai. Thiệt bất ngờ. Đó là Nhung. Người bạn bè nhất của em. Cuộc gặp gỡ gỡ này làm em thực sự hoài nghi nổi vào đôi mắt mình.

Nhung không chuyển đổi là mấy. Vẫn luôn là dáng người bé dại nhắn, đã mắt của 2 năm trước. Chỉ tất cả điều là Nhung đã cao hơn nữa trước hết sức nhiều, thực sự khôn xiết ra dáng một cô thanh nữ trẻ trung, xinh đẹp. Khuôn khía cạnh vẫn phúc hậu, dễ thương và đáng yêu và rạng ngời như phần lớn khi.

– Thu. Thọ rồi không gặp gỡ cậu – Nhung cất giọng hỏi


Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp đó. Lúc ấy, em thực thụ không kìm được nước mắt vì chưng xúc động. Em chạy tới thiệt nhanh, ôm choàng mang Nhung mà khóc nức lên. Em mếu máo:

– Nhung à. Cậu về rồi! Mình siêu nhờ cậu đó!


– Thôi nào, chớ khóc chứ. Bản thân về rồi nè – Nhung yên ủi em.

Chúng em ra vị trí xích đu năm xưa nhị đứa vẫn hay nghịch với nhau nhằm ngồi nói chuyện. Em đựng tiếng hỏi trước:

– 2 năm qua, cậu vẫn sống xuất sắc chứ?

Nghe em hỏi, Nhung tủm tỉm cười. Nụ cười tỏa nắng và nữ tính của Nhung đây rồi, không lẫn vào đâu được. Nhung đáp:

– bản thân sống tốt lắm. Môi trường học tập trên thủ đô hà nội cũng ổn định lắm. Lúc đầu lên đấy thì mình xa lạ lắm nhưng từ từ mình quen đạt thêm rất nhiều người mới. Còn Thu thì sao? Cậu sao rồi?

Em cười:

– mình cũng thế. Tình trạng học tập và cuộc sống đều cực kỳ tốt. Gia đình mình vẫn khỏe mạnh lắm. Chỉ có điều, cậu ra đi bất thần quá bắt buộc mình cảm giác trống vắng tanh va bi lụy lắm. Hai năm qua không tồn tại một chút liên lạc hay tin tức liên qua tới cậu có tác dụng mình thấy tương đối lo lắng.

– Mình không sao. Mình cũng tương đối nhớ cậu. Hôm nay, mình về quê thăm ông bà phải tiện bản thân xin phép cha mẹ cho mình về đùa với cậu một tuần. Một tuần lễ lận đấy nha. Mình ngủ tạm ở nhà cậu 1 tuần được chứ?

Em vui mừng khôn xiết:

– tất yếu là được rồi. Ở bao lâu cũng khá được hết.

Xem thêm: Tiếng Anh Lớp 6 Unit 1: My New School, Getting Started

Sau đó, em với Nhung có 1 tuần để bên nhau. Một tuần lễ để ôn lại đều kỷ niệm của thời ấu thơ vui đùa, đùa với nhau. Một trong những phần tuổi thơ trong sáng, ngây thơ, hồn nhiên mà đáng yêu và dễ thương vô cùng.

Cuộc gặp mặt gỡ lại người đồng bọn sau bao ngày xa cách sẽ là kỷ niệm không bao giờ phai nhòa trong tâm trí em. Chiều tối thu hôm ấy, em gặp mặt lại Nhung – người chúng ta mà em thương mến và trân trọng nhất.

*
Hình ảnh ngộ nghĩnh về tình chúng ta đẹp mọi cá nhân mỗi vẻ cao thấp mập nhỏ khác nhau tuy nhiên bù trừ hỗ trợ rất tốt cho nhau trong cuố ống và trong học tập

ĐOẠN VĂN KỂ MỘT KỈ NIỆM KHÓ QUÊN VỀ TÌNH BẠN

An với em vốn gần công ty nha, người ở đầu thôn, đứa ở cuối thôn. Trường đoản cú nhỏ, xuyên suốt lớp chủng loại giáo mang đến bây giờ, bọn chúng em đã thông thường lớp, chung trường. Thân nhau là vậy nhưng cạnh tranh trách có lúc xích mích. Đầu năm học tập trước, lớp em chợt dưng tất cả một bạn nữ xinh xắn đưa vào thương hiệu là Thu. Thu cực kỳ điệu, lúc cười trông rất rất đáng yêu. Các bạn trong lớp vô cùng hâm mộ Thu, người nào cũng muốn học và chơi với bạn ấy. Thu cũng rất dễ mến, hoà đồng. Rộng nữa, cô còn xếp cho em và các bạn ngồi cạnh nhau, càng có thời cơ tiếp xúc. An ngồi dưới em cũng muốn được rỉ tai cùng. Ban đầu, Thu đến lớp lúc nào cũng cho em vật ăn, cho em xem phần lớn tập nhãn vở, chiếc cây bút đắt tiền. Tiếng ra chơi, còn tuyệt kéo em xuống sân trường trò chuyện. Em phù hợp lắm rất có thể kết bạn cùng Thu. Trước lúc Thu đến, em với An vốn là bạn như hình với bóng, tuy nhiên, từ khi Thu cùng em nghịch với nhau. An như bị bóc biệt, bạn không hề hay cười đùa, từng giờ ra chơi số đông ngồi vào lớp học. New đầu, em rất áy náy nhưng vị mải vui cơ mà em lãng quên mất bọn chúng em đã chúng em sẽ từng thân thiết với nhau gắng nào. Tình hình cứ tiếp nối vậy cho tới hai tuần sau, thân em và Thu cứ như gồm một bức tường xa lạ đang béo dần, không hề cuộc chat chit vui đùa, không cùng mặt đường về, không cùng hăng hái phát biểu. Trong tiết học Toán hôm đó,, cô giáo hình như cảm nhận thấy không khí khác nhau giữa nhì người, cô sung sướng nói đùa:”Dạo này sẽ không thấy Lan cùng An cùng nhau tranh luận nhỉ?”. Em gượng gập cười, do ngồi đằng trước nên không thể tìm tòi vẻ mặt của An cơ hội đó. Thu cũng có nhiều bạn hơn, xuất xắc tụ tập bình thường cả đám đi chơi, nhưng phần đa lúc ngồi như vậy, em lại thấy lạc long, bơ vơ, không thể vui tươi như trước. Em về bên vừa đi vừa suy nghĩ, rốt cuộc nhận ra con mặt đường đi 1 mình chẳng gồm gì vui ví như thiếu An. Ngay buổi tối hôm đó, em mang lại nhà An, nói với bạn rằng em đã hết sức nhớ chúng ta và xin lỗi An vì toàn bộ những hành động vô nhiệm vụ với tình bạn, An không thể giận và cũng tương đối nhớ em. Em đã hết sức mừng, hai đứa lại càng đính bó hơn, cả hai những phấn đấu học tốt để thi vào và một trường để rất có thể gần nhau.


*
Những nguwofi bạn của bọn họ ngay từ thuở thơ dại 1 2 tuổi hoặc mẫu giáo rất rất có thể vẫn làm chúng ta nhớ tới tận thời nay trường hợp bạn có 1 trí nhớ xuất sắc hoặc kỉ niệm kia nó mang ấn tượng sâm đạm trong trái tim trí chúng ta và cũng những lần ghi nhớ lại

BÀI VĂN MẪU SỐ 4 KỂ MỘT KỈ NIỆM KHÓ QUÊN VỀ TÌNH BẠN LỚP 5 =

Em với trọng tâm chơi cùng với nhau từ bỏ thuở nhỏ nhắn nên bọn chúng em đính thêm bó thân thương với nhau lắm. Giữa bọn chúng em có tương đối nhiều kỉ niệm đẹp với đáng nhớ nhưng có lẽ có một kỉ niệm nhưng mà không khi nào có thể quên được đó là 1 trong lần hớt tóc học đi chơi của hai đàn em.

Em còn ghi nhớ như in hôm kia là một buổi tối mùa hè nóng bức và ngột ngạt. Sự nắng nóng từ đường bốc lên khiến ai ai cũng cảm thấy căng thẳng và nặng nề chịu. Trọng tâm đèo em trên con xe đạp nhỏ dại để đi tới trường học thêm. Nhị đứa vừa đi vừa than vì chưng nóng bởi vậy mà nên đi học. Bỗng nhiên trong đầu em tức thời lóe lên một phát minh và em bảo với Tâm:

– Ê ngươi ơi tuyệt là tao với ngươi thử một lần trốn học đi. Nay nóng cụ này học cũng không vào đầu được đâu.

Nghe em nói vậy Tâm khiếp sợ và từ chối:

– Thôi tới trường đi nhỡ thầy cơ mà biết thầy điện thoại tư vấn điện mang lại phụ huynh đấy.

– Thôi lớp đông cố gắng chắc thầy không lưu ý đâu. Thôi đi đi… Nhá?

Và sau cùng sau một hồi nề hà mãi Tâm quyết định sẽ quắp học cùng với em. Vày vậy phải chúng em chưa tới chỗ học thêm nữa mà lại rẽ lịch sự một vị trí khác. Buổi tối hôm đó bọn chúng em đang đi ăn và đi dạo với nhau trong cả cả buổi. Bọn chúng em trường đoản cú thưởng mang đến mình nhiều món nạp năng lượng vặt lắm làm sao là xúc xích, lạp sườn, khoai tây chiên… rồi nhì đứa đạp xe ra bờ hồ nước ngồi ăn uống kem ngóng mát. Tuy cả nhị đều run sợ sẽ bị bắt nhưng chúng em thấy cực kỳ vui cùng thoải mái. Trung khu và em vẫn có thời hạn tâm sự với nhau không hề ít chuyện tự chuyện trường lớp đến bạn bè, gia đình… Nhờ gồm buổi tối này mà chúng em đọc nhau nhiều hơn nữa và trở bắt buộc càng đính thêm bó thân thiết.

Sau đó chúng em đã trở về nhà và một điều không xuất xắc đã xẩy ra đó là cả bố mẹ em với Tâm hầu hết đã biết chúng em trốn học đi chơi. Dịp đó nhị đứa đều đề nghị xin lỗi cha mẹ rối rít cùng hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Vị vậy nên phụ huynh cũng bỏ lỡ cho nhị đứa chúng em lần này.

Xem thêm: Nên Dùng Lệnh Xoa Màn Hình Trong Dev C, Nên Dùng Lệnh Xóa Màn Hình Nào Với Ngôn Ngữ C++

Dẫu hiểu được đó là 1 trong những việc làm cho sai trái và kiêng kị nhưng giờ nghĩ về lại em vẫn thấy siêu vui. Đó là kỉ niệm mà có lẽ cả em và trọng điểm sẽ lưu giữ suốt đời cùng không khi nào có thể quên được.