KỂ LẠI MỘT VIỆC TỐT EM ĐÃ LÀM

     

Bài viết tập làm cho văn số 2 - ngữ văn lớp 6 đề 1: kể về một việc giỏi mà em đã làm. Sau đây, 1art.vn gửi đến cho bạn đọc những bài văn chủng loại hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.


*

Bài mẫu 1:Kể về một việc tốt mà em đã làm cho - Nhặt được của rơi trả lại cho tất cả những người bị mất

Bài làm

Chẳng khi nào em làm cho được một việc xuất sắc đáng kể hay chỉ ít là làm tín đồ khác thấy vui, chỉ trừ tất cả một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đang nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

Bạn đang xem: Kể lại một việc tốt em đã làm

Chiều hôm ấy, em trực nhật đề xuất phải ngơi nghỉ lại lớp một lúc để đổ rác. Thời gian em vẫn đi trên sảnh trường thì bỗng dưng em giẫm cần một đồ gia dụng gì cưng cứng. Em cúi cong người xuống nhặt lên thì thấy: Ồ! hoá ra là 1 cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của phòng sách trí tuệ cuốn đầu gs Powel của người sáng tác A.R Belger. Cuốn sách này được quấn ngoài bởi nilon vào nên chắc rằng người mất mới tậu về chưa đọc. Em cũng không đọc nó nhưng mà đã biết rất nhiều về nó qua tiếng nói của bố mẹ. Ngoài ra nó là một trong cuốn đái thuyết cực kỳ hay. Em lật coi bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn đề cập lại bắt tắt văn bản cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn là về quan tâm đến của mình. Vào đầu em hiện hữu ý nghĩ về lấy luôn cuốn sách này. Ráng là, em ngó bao bọc xem tất cả ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em đợi bác bảo vệ để ý đi nơi khác rồi cấp tốc tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy thoát ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không khỏi nghĩ về nhưng mà tình máu hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vui biết bao! Nhưng chiếc đầu em không những nghĩ mang lại một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về bạn bị mất. Vì gồm cái đầu mê man nghĩ yêu cầu em phân vân phải phân xử ra sao, mang đến đọc và giữ của riêng giỏi trả lại cho tất cả những người bị mất đây! Hai giải pháp cứ tấn công nhau, xới trộn vào đầu em. Vừa dịp đó, em về mang lại nhà. Em chào bố mẹ rồi để mình lên chiếc giường sinh sống phòng riêng. Em lại liên tiếp suy nghĩ. Mà yêu cầu rồi! chị em là người có tay nghề trong cuộc sống, mình nên hỏi người mẹ xem sao! Em nghĩ, cầm cố là em chạy xuống tầng 1, chuyển cuốn sách cho người mẹ và nhắc đầu đuôi mẩu chuyện cho bà bầu nghe. Nghe xong, chị em cười cùng bảo:

– Bây giờ, bé hãy để mình vào tình huống như fan mất mà lại xem. Chắc chắn rằng con sẽ rất buồn và lo lắng vì cha mẹ sẽ mắng khi làm mất đi cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, bé hãy tự suy nghĩ và ra quyết định đi. – trái thật nếu như em là fan mất thì cũng trở nên có những xúc cảm như chị em nói. Mà lại nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em ra quyết định sẽ trả lại. Sáng sủa hôm sau, em mang cuốn sách đưa mang đến cô Tổng phụ trách. Vừa dịp đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hơ hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách chuyển chị cuốn sách và trình làng em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít.

Lúc em về lớp, chúng ta xô đến quanh em cùng khen em. Khi đó em đích thực là khôn xiết vui. Bây chừ em mới biết giá bán trị của không ít việc làm cho tốt. Nó vô hình dung nhưng nó lại rất có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.

Bài mẫu 2:Kể về một việc tốt mà em đã làm- Giúp các cụ tìm nhà con gái

Bài làm

Lâu rồi em bắt đầu đọc lại đều trang nhật ký từ lâu. Bỗng trong tim em dơ lên một cảm xúc sung sướng quái lạ khi đọc lại trang nhật ký kết ngày hôm đó. Bươi đó là rất nhiều dòng nhật kí lưu lại câu chuyện về việc giỏi của em đã có tác dụng hồi đầu năm mới học.

Hôm chính là trưa thứ Sáu. Ngày tiết trời ngày hè oi ả đến cạnh tranh chịu. Chim cũng chẳng bi thương ca hát. Cây xanh cũng căng thẳng không ai oán rung rinh. Ngồi trong lớp, lòng em khôn xiết khẩn trương mong mỏi sao hết tiết học để chạy thật cấp tốc về nhà nhằm khoe với mẹ điểm 10 môn Toán. “Tùng, tùng, tùng,…” tiếng trống trường vừa điểm, em vội vã thu gọn giấy tờ bỏ vào cặp, chào chúng ta trong lớp rồi gấp rút chạy về nhà. Dưới cái nóng gần 40 độ của giữa trưa hè, em bước tiến thật nhanh. Vừa đi, em vừa nhảy chân sáo vui vẻ. Mặc cho trời nóng nhưng mà em lại không phải thấy cạnh tranh chịu, bởi nghĩ đến khuôn mặt mẹ sẽ cười thật niềm hạnh phúc khi cầm bài xích làm khiến em quên hết mệt mỏi.

Đến vấp ngã tư giao thông, khi chuẩn bị sang đường đột nhiên em nghe thấy tiếng nói của một dân tộc chuyện của tập thể nhóm bạn học sinh:

- Này, này. Trong khi cụ già kia bị lạc.

- lừng khừng nữa. Cậu ra hỏi đi. Mình hổ thẹn lắm.

Em trở về nhìn cùng thấy tất cả một người lớn tuổi mái tóc trắng, khuôn mặt nhìn xung khắc khoải, mệt nhọc mỏi, đã đứng loay hoay. Gắng mặc bộ áo xống màu nâu, đầu đội nón lá. Sống lưng cụ hơi còng. Tay vậy xách một giỏ gì đó trông khôn cùng nặng. Em tiến lại gần với hỏi cụ:

- cố gắng ơi! chũm sao đấy ạ?

Cụ giật mình, xoay lại thì thầm với em:

- Ôi, gắng đang đi tìm nhà cô đàn bà mà cố gắng đi mãi tự sáng mang lại giờ vẫn không tìm được.

Hoá ra rứa bị lạc đường. Cơ hội đó, em tra cứu xung quanh có chú công an bên cạnh đó không sẽ giúp cụ nhưng ngoài ra không thấy ai. Em thấy khó khăn xử, lần chần phải làm cho gì. Em muốn hỗ trợ cụ nhưng lại lại suy nghĩ đến bài bác kiểm tả với mẹ ở nhà lại phân vân: “ Mình buộc phải làm gì? giỏi mình cứ kệ xác rồi chạy về nhà. Nhưng mà làm như thế thì mình hư quá. Trời nắng nuốm này, biết bao giờ cụ mới tìm được nhà. Rồi nhỡ cầm làm sao?...” Bao câu hỏi cứ tồn tại trong đầu nhưng em cấp thiết giải quyết. Cùng rồi em quyết định, nói cùng với cụ:

- Vậy cầm đưa tờ showroom cho cháu. Cháu để giúp đỡ cụ tìm nhà ạ.

Xem thêm: Học Nghề Sửa Xe Máy Bao Nhiêu Tiền ? Có Làm Giàu Được Không

Cụ vui mừng, nở nụ cười móm mém:

- thật à cháu gái. Ôi, cố kỉnh cảm ơn cháu những lắm!

Sau đó, em giúp nuốm cầm mẫu giỏ và thuộc cụ đi tìm kiếm nhà. Vừa đi em vừa hỏi chuyện cụ bắt đầu biết gắng lên công ty cô đàn bà chơi, ko báo trước đến cô nhằm cô đón tuy vậy cụ bỏ quên nhà cô ở đâu nên bị lạc. Cả buổi sáng cụ tìm ko thấy. Hơn cha mươi phút đi bộ tìm kiếm, sau cùng hai nạm cháu cũng mang lại nơi. Em bấm chuông call cửa. Cô phụ nữ của cụ bất thần khi thấy cụ. Em nói lại chuyện đến cô nghe.

- Cảm ơn cháu gái. Nhờ gồm cháu giả dụ không hiện giờ không biết bà bầu cô đang đề xuất làm gì. Cháu vào trong nhà uống nước, ăn uống cơm với bên cô. Hiện thời trưa rồi.

Em lễ phép khước từ vì suy nghĩ đến bà bầu đang hóng ở nhà. Em chào cầm và cô rồi nhanh lẹ chạy về nhà.

Về mang lại nhà là rộng 11 rưỡi. Em thấy mẹ đang đứng xung quanh cổng đợi. Em chạy vội mang đến bên chị em và kể lại chuyện cho chị em nghe. Vừa kể em vừa đưa mẹ tờ bài xích kiểm tra. Bà bầu vuốt mấy sợi tóc dính trên trán các giọt mồ hôi và nở nụ cười hiền:

- đàn bà mẹ giỏi lắm. Biết hỗ trợ mọi bạn khi chạm chán khó khăn. Ngoan lắm. Bà bầu rất vui vì chưng điều này phụ nữ ạ

Nghe đều lời khen của mẹ, lòng em vui mắt hạnh phúc vô cùng. Thú vui như càng tăng thêm.

Khép lại trang nhật kí, em nở một thú vui thật hạnh phúc. Đó là 1 trong những kí ức đẹp nhưng em không bao giờ có thể quên được. Vì đó là bài học nhắc nhở em luôn phải biết yêu thương trợ giúp mọi tín đồ xung quanh.

Bài mẫu mã 3:Kể về một việc giỏi mà em đã làm - Trả lại ví cho người đánh rơi

Bài làm

Chiều hôm ấy như đầy đủ ngày em quốc bộ từ ngôi trường về nhà. Trên phố đi em hốt nhiên thấy một loại ví màu đen rơi dưới gốc cây. Tò mò em tiến lại nhặt lên coi thì thấy trong đó có khá nhiều tiền. Chắc chủ nhân của nó vẫn vô tình đánh rơi trong lúc đứng cạnh gốc cây này. Chẳng biết bạn đó bao gồm hay rằng bản thân bị mất nhiều tiền như vậy? nếu phát hiển thị thì biết đằng nào nhưng tìm cơ chứ? Em đảo mắt nhìn bao phủ xem liệu bao gồm ai hoàn toàn có thể là người chủ của cái ví? mà lại em chỉ thấy đầy đủ bóng tín đồ vội vã lập cập trong giơ tung tầm, chẳng ai có vẻ như gì là bạn mất đồ vật cả.

Trong thoáng em nghĩ giỏi là với ví về nhà? Nếu gắng thì người ta cũng biết đâu cơ mà tìm? Số chi phí này có thể mua được truyện tranh và đồ đùa mà em muốn. . Nhưng lại em cấp nhớ tới hồ hết điều thầy cô dặn nhưng mà gạt vứt ngay ý nghi xấu xa đó đ. Số tiền trong ví so với người mất chắc rằng rất lớn. Không chỉ có thế nếu tìm kiếm lại được chắc người đó mừng lắm. Cơ mà mình lại làm cho được một điều tốt. Cha mẹ cũng dặn rằng đừng lúc nào tham lam hầu hết thứ ko thuộc về mình.

Đúng! Mình sẽ đem số chi phí này trả về người chủ của nó. Nhưng mà biết kiếm tìm ai nhưng trả đây? đột nhiên chốc vào đầu em hiện ra hình ảnh chú trực ban ngơi nghỉ công an phường mà lại em thường xuyên lễ phép chào mỗi lần đi học về. Suy nghĩ bũng, em chạy ngay mang đến đó nhờ vào chú giúp đỡ. Đến vị trí thấy chú sẵn sàng tan làm, may thay mà vẫn kịp

Thấy em hớt hải chạy đến, chú hỏi:

–Cô bé nhỏ có chuyện gì mà mau lẹ thế? Muộn rồi sao không về nhà?

–Chú ơi con cháu vừa nhặt được dòng ví này của ai đánh rơi mà lưỡng lự tìm ai trả

Chú mỉm cười cợt khen em thực thà và mở ví ra kiểm tra. Trong số ấy có một số sách vở và giấy tờ khá quan trọng như bằng lái xe, thẻ ngân hàng,.. Cùng tiền mặt.

Xem thêm: Hướng Dẫn Chi Tiết Cách Vẽ Biểu Đồ Trên Word 2010, Vẽ Biểu Đồ Ngang, Dọc, Cột

–Cháu đúng là cô bé ngoan, không tham lam xấu bụng. Con cháu ghi tên cùng trường lớp vào biên bản nhé

Sau kia em xin chào chú với đi về nhà, lòng tràn trề niềm vui. Em hồ nước hởi khoe bố mẹ về viêc tôi vừa làm và cũng được lời đánh giá cao của cha mẹ. Mấy hôm sau, gia sư biết được việc ấy yêu cầu đã tuyên dương em trước lớp. Cô dặn chúng ta lấy em làm cho gương về bé ngoan trò giỏi- cháu ngoan bác Hồ

Em thấy siêu vui vì mình đã làm được một viêc tuy nhỏ tuổi nhưng khi nhận được số đông lời khen ngợi từ đa số người, em thấy cực kì tự hào

Bài chủng loại 4:Kể về một việc xuất sắc mà em đã làm - khuyến mãi cụ già bán hàng rong cái bánh bao

Bài làm

Em từng nghe chị em nói rằng: “Trao yêu thương thương vẫn nhận lại yêu thương thương” tuy thế chưa bao giờ em đọc hết được ý nghĩa sâu sắc của câu nói ấy cho tới khi em trợ giúp được một bà thế nghèo khổ, hiện giờ em mới thấy rằng lúc trao yêu thương thương cho tất cả những người khác không chỉ có nhận lại tình thương của mọi fan mà còn mang đến niềm niềm hạnh phúc cho chính bản thân mình.