KỂ LẠI MỘT LẦN EM MẮC LỖI VỚI BÀ

     
Kể lại một đợt em mắc lỗi 

Tổng thích hợp những bài làm văn kể lại một lần em mắc lỗi hay nhất của chúng ta học sinh xuất sắc văn đạt điểm cao. Mời chúng ta đọc tham khảo và dựa vào đây viết cho chính mình một bài xích văn nói lại một lần em mắc lỗi thiệt hay. Chúc chúng ta luôn luôn học tập tốt.

Bạn đang xem: Kể lại một lần em mắc lỗi với bà


Kể lại một lượt em mắc lỗi – bài xích làm 1

Đó là một ngày đầy ý nghĩa sâu sắc đối với tôi. Một ngày tôi chẳng thể quên. Gắt chuyện như sau:

Hôm đó, ba mẹ tôi được nghỉ buộc phải đưa chị em tôi về quê thăm ông bà. Tôi cực kỳ háo hức. Trù trừ dạo này ông bà cố gắng nào? gặp gỡ tôi chắc chắn ông bà mừng phải biết Bên đường, rất nhiều hàng tre xanh ngắt. Xa xa, những bác nông dân đang làm cho đồng. Đi thêm một đoạn nữa, phủ ló sau cái cây bàng già là ngôi nhà cổ xưa của các cụ tôi. Gặp gỡ nhau, mọi người mừng rỡ, tíu tít kính chào hỏi. Tôi hối hả cất thứ rồi chạy ra sân nghịch với lũ trẻ con. Nghịch được một lúc thì chán, chúng tôi cùng thi nhau nghĩ về ra hầu như trò đùa mới. Chợt gồm đứa nói: “Chị Thuỳ Anh bày trò đùa trên thành phố cho bọn em chơi đi”. Tôi suy nghĩ một thời gian rồi nói với bè bạn trẻ: “Chúng ta đùa trò trêu kê đi”. Bầy trẻ có vẻ như không hài lòng. Tôi bực mình: “Đứa nào không nghịch thì cút”. Nghe thế, chúng sợ sệt vội vàng hò nhau phân thành hai phe nghịch trò xua bắt gà. Thấy công ty chúng tôi chơi trò này, bà cũng không hài lòng, bảo: “Thôi, các cháu đùa trò khác đi, con gà nhà ta dạo này yếu đuối lắm”. Nghe thấy thế, tôi bực mình cả cùng với bà cùng bảo chúng cứ đùa tiếp. Một cơ hội sau, tôi thấy một chú gà nằm trải ra đất. Tôi tưởng nó ngủ, té ra không phải, bởi vì mệt quá, nó đã chết. Tôi lo sợ cùng đàn trẻ đi tìm kiếm một chiếc hộp chôn chú kê xuống đất. Sau đó, ai về nhà nấy, coi như không có chuyện gì. Buổi tối, khi nạp năng lượng cơm, ông tôi nói với tất cả nhà: “Nhà mình bị mất một bé gà. Không hiểu nhiều nó chết ở đâu hay ai bắt mất?”. Tôi lặng ngắt coi như không Ịbiết. Ăn cơm xong, tôi thuộc chị sẵn sàng đồ đạc nhằm mai về thành phố sớm. Đêm đó, tôi ngủ không yên. Sáng sủa sớm, bà vào thức tỉnh chị em tôi dậy. Ông bà và bọn trẻ con tiễn bà bầu tôi ra tận đầu làng. Tôi thấy hối hận quá. Tôi trở về ôm chầm mang bạ: “Cháu xin lỗi, lần sau cháu sẽ nghe lời bà”. Ông bà xoa đầu tôi, mim cười: “Cháu biết nhận lỗi nạm là tốt. Thôi về đi kẻo muộn”. Tôi như trút được một gánh nặng, xin chào ông bà và chay ra xe.

Sau chuyện đó, tôi gọi rằng cần được lắng nghe phần đa gì tín đồ lớn khuyên nhủ bảo, cần phải biết gan dạ nhận lỗi và sửa chữa thay thế lỗi lầm.


Kể lại một đợt em mắc lỗi – bài xích làm 2

Tôi chẳng màng trả lời, đùng đùng vứt về phòng. Sau đó 1 hồi nằm cầm cố tay lên trán ngẫm suy nghĩ thái độ của mình khi nãy, tôi phân biệt mình đã quá thiếu tôn trọng với mẹ và giờ đây tôi luôn luôn ân hận, day ngừng trong lòng mãi.

Sáng hôm ấy, lúc dọn dẹp phòng, chị em tôi đang lỡ tay làm vỡ bể cá mà tôi vô cùng quý. Đó là món vàng sinh nhật ba tặng kèm năm tôi lên mười. Biết chuyện, tôi ấm ức lắm! tuy vậy mẹ bao nhu cầu lỗi và hứa sẽ tặng ngay bể cá mới nhưng tôi vẫn giận. Cả căn nhà im ắng hẳn đi. Tối đến, người mẹ hỏi tôi:

 – Con ao ước cái bể cá như thế nào? vì chưng hờn giận tức thời, tôi chẳng màng trả lời, đùng đùng quăng quật về phòng.

Sau một hồi nằm nỗ lực tay lên trán ngẫm nghĩ về thái độ của chính mình khi nãy, tôi nhận biết mình sẽ quá thiếu tôn trọng với mẹ. Lý do tôi lại hành xử bởi vậy chứ? Tôi là con mẹ cơ mà! dù có thế như thế nào tôi cũng đâu thể bất hiếu cùng với đấng sinh thành…tôi hé chú ý ra cửa, thấy chị em vẫn ngồi đấy. Dáng mẹ nhỏ nhắn, hao gầy với mái đầu pha sương. Đôi đống má ốp vào. Nét mặt lặng bi thương và khóe mắt người mẹ đỏ hoe, rưng rưng nước mắt. Bà bầu khóc ư? Khóc vì tôi chăng? bà mẹ tôi chưa bao giờ la mắng hay đánh tôi. Không phải vì tôi là đứa con quá hoàn hảo, không phạm sai trái gì mà là mẹ quá hiền hậu từ, nhân hậu, không thích tổn yêu đương con. Thế nhưng tôi lại làm cho tổn yêu mến mẹ, làm mẹ khóc. Nước đôi mắt của mẹ như nhỏ dao cứa sâu vào tim tôi số đông đường đau đớn, xót xa. Khiến cho tôi đề nghị ân hận, ăn năn lỗi. Tôi chạy cho ôm chầm đem mẹ, nhảy khóc: 

– con xin lỗi, nhỏ hứa sẽ không làm mẹ bi quan nữa. Mẹ đừng khóc nhé!

Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, nghẹn ngào nói:

– Ừ! chị em cũng xin lỗi.

Sau đó, chị em và tôi thuộc vào phòng bếp để chuẩn bị bữa tối cho tất cả nhà. Tự trong nhà bếp vang lên các tiếng cười cợt nói vui vẻ, có hơi nóng xóa tan cái rét lẽo, nhức buồn…Bây giờ nghĩ về lại, tôi thấy mình bất hiếu quá. Tội vạ ấy buổi tối sẽ không lúc nào tái phạm nữa. Ông bà ta ngày xưa thường dạy: Cá không ăn uống muối cá ươn bé cãi cha mẹ trăm đường bé hư.


Bài học tập của đạo làm nhỏ ấy vẫn mãi lưu lại trong tim tôi và trong tim mỗi nhỏ người. Bạn thấy đấy, làm cho con ai ai cũng có lần mắc lỗi với phụ huynh nhưng nếu biết hối hận, sửa sai thì các đứa con này vẫn là con ngoan, vẫn được bố mẹ yêu thương, vẫn giữ đúng đạo làm cho con. Thêm nữa, bọn họ phải kính trọng phụ thân mẹ, vâng lời phụ huynh bởi điều dễ dàng hiểu bố mẹ là fan sinh thành ra chúng ta, không tồn tại họ nhất định sẽ không tồn tại ta.


Tôi cảm giác thật trinh nữ với lỗi lầm làm nên ra. Nhưng cũng dựa vào vậy, tôi càng thêm yêu thương cùng kính trọng mẹ. Tôi ao ước mọi fan hãy mang đấy làm bài học kinh nghiệm cho mình. Bài học kinh nghiệm của đạo hiếu. Và ngay lúc này, vào tôi lại vang lên những dòng thơ tha thiết:

Hãy quên đi những lo âu mẹ nhé

 Đừng bi thiết phiền quá thể bởi con.

Xem thêm: Phân Tích Bài Thơ Đàn Gà Con Của Phạm Hổ Sáng Tác, Phân Tích Bài Thơ Đàn Gà Con Của Phạm Hổ

Kể lại một lần em mắc lỗi – bài làm 3

Đó là 1 trong lần em vẫn nói dối mẹ, em sẽ làm người mẹ buồn để cho mẹ cần rơi nước mắt do em. Em đã cực kì vui bi đát lòng em đã xin lỗi mẹ, tuy chị em đã tha thứ đến em tuy nhiên em vẫn luôn luôn cảm thấy ai oán phiền vày lỗi lầm đó.

Hôm đó, là 1 trong ngày nắng đẹp mắt khi em tan học tập về thì thấy một người phụ nữ lam bè phái đang đứng đợi em ở quanh đó cổng trường điện thoại tư vấn với theo em ” nam giới ơi, mẹ ở đây này” đồng đội xung quanh quan sát em quan gần cạnh thăm dò, vì người đàn bà kia khôn cùng kham khổ lam lũ khác hẳn với cách ăn mặc của em làm việc lớp. Em vốn được ca tụng một tín đồ học xuất sắc lại danh tiếng gương mẫu gồm thành tích học hành tốt. Bình thường em đến trường đông đảo được phụ huynh sắm sửa cho hầu như bộ quần áo tươm tất nhằm không cảm thấy mặc cảm với chúng ta bè.

Nhưng cũng chính vì thế mà anh em trong lớp cứ cho là em có mặt trong một mái ấm gia đình khá giả. Bởi trong lần viết văn nói về mái ấm gia đình em vừa rồi, em sẽ nói tía em là bác bỏ sĩ còn mẹ em là 1 trong kế toán ở doanh nghiệp xuất nhập khẩu. Trong bài xích văn kia em sẽ nói dối về xuất thân của bản thân mình thực chất là tía em là người công nhân lao rượu cồn trong đơn vị máy, còn chị em em có tác dụng lao công đến công ty môi trường xung quanh đô thị. Lúc thấy chị em gọi tên bản thân ở ko kể cổng trường vì xấu hổ với đồng đội nên em đã vờ vịt không nghe thấy lời bà bầu gọi. 

Tối hôm đó, khi trở về nhà gặp mẹ. Bà bầu đã rỉ tai trưa nay bà mẹ tới trường tra cứu con mẹ mang cho con mấy quyển vở mới, để con tất cả cái để dùng. Cơ mà em đã nói dối mẹ em bảo chị em là “Tại dịp đó nhỏ mải nói chuyện với bạn nên không nghe thấy bà mẹ gọi”. Mẹ im re không nói gì, chị em xới cơm mang lại em và các thành viên trong mái ấm gia đình dùng bữa.

Trong bữa cơm mọi bạn hỏi thăm tình trạng công việc, và tình trạng học tập của em. Em khoe với ba bà bầu về điểm mười môn Toán đỏ chói nhưng mà em mới nhận trưa nay, cả nhà người nào cũng vui mừng. Bà mẹ gắp thật nhiều thức lấn sâu vào bát em. Mẹ bảo “Con ăn uống đi mang lại khỏe rồi học tập cho tốt là ba mẹ mừng lắm rồi”


Cuối tuần đó, cô giáo chủ nhiệm của em nói đối với tất cả lớp đã tổ chức 1 trong các buổi họp cha mẹ để thông tin tình hình học tập của tất cả lớp cho những bậc bố mẹ biết con cái mình ở trường học tập như thế nào?. Em lưu ý đến nhiều lắm, vì nếu em bảo ba bà mẹ em đi họp cha mẹ thì hầu như chuyện về ba chị em em chưa phải là chưng sĩ và kế toán sẽ bị bại lộ các các bạn sẽ coi thường cười chê em.

Em lo lắng không biết làm rứa nào, yêu cầu em ra quyết định không nói cho chị em biết về cuộc họp phụ huynh của lớp sẽ tổ chức triển khai vào sáng chủ nhật. Nhưng lại do lo lắng nên em vẫn tới trường nhằm theo dõi cuộc họp phụ huynh của mình. Em nói với cô giáo rằng tía em nên đi công tác, còn chị em em buộc phải về quê chăm sóc bà nước ngoài em vẫn ốm. 

Nhưng khi cuộc họp phụ huynh gần chấm dứt thì tự nhiên mẹ em lộ diện ở địa điểm cửa lớp để cho cô giáo cùng cả lớp em đều vô cùng ngạc nhiên. Bà mẹ em tự ra mắt mình là cha mẹ của em Nam, rồi xin lỗi thầy giáo vì hành động tới muộn. Giáo viên mời chị em em vào lớp ngồi dự. 

Em quan sát thấy mẹ đứng ở cửa ngõ lớp đề nghị vô thuộc lo lắng. Em biết bài toán mình nói dối đã trở nên bại lộ buộc phải vô thuộc sợ hãi. Ngày hôm đó, khi trở về nhà mẹ em lặng ngắt cả bữa ăn không nói cùng với em lời nào khiến em vô cùng ăn năn hối hận. Em tìm thời cơ rồi xin lỗi mẹ. Bà bầu không nói gì chỉ nói người mẹ không trách em, nhưng quan sát nét phương diện mẹ bi thương buồn, mẹ âm thầm khóc 1 mình nhưng em vô tình nhìn thấy. Em càng cảm giác tội lỗi của bản thân mình càng béo hơn.

Dù đều chuyện đã đi qua rất rất lâu nhưng em vẫn vô cùng buồn mỗi lúc nghĩ tới phần đông giọt nước mắt của người mẹ đã khóc vì em. Em cảm thấy mình thiệt bất hiếu khi dường như không dám quá nhận tía mẹ của bản thân chỉ là fan lao rượu cồn bình thường. Dù hiện thời em đã hiểu đúng bản chất dù cha mẹ có làm những gì thì vẫn luôn luôn yêu yêu đương em đó new là điều quan trọng nhất. Và em bao gồm một mái ấm gia đình hạnh phúc yêu thương nhau đó là điều hạnh phúc tuyệt nhất trên đời.

Xem thêm: Cách Làm Thạch Đen Từ Bột Sương Sáo, 2 Cách Pha Bột Sương Sáo Ngon Mát Tại Nhà

Cảm ơn chúng ta các chúng ta vừa đọc hoàn thành top những bài làm văn kể lại một lần em mắc lỗi giỏi nhất. Chúc những viết cho bạn một bài bác văn nói lại một lần em mắc lỗi thật hay với đạt được tác dụng cao.