CÂU CHUYỆN BÔNG HOA CÚC TRẮNG

     
Truyện hoa lá cúc trắng là mẩu truyện cổ tích Nhật Bản, ca ngợi tấm lòng hiếu thảo của một cô nhỏ nhắn đối với những người mẹ bị tí hon nặng. Tấm lòng hiếu hạnh ấy đã có được đền bù một biện pháp xứng đáng. Mẩu truyện còn có ý nghĩa giới thiệu hình ảnh bông hoa cúc white với vô vàn cánh nhỏ tuổi xinh đẹp và trong white như tấm lòng hiếu thảo của cô bé đối với mẹ kính yêu.


Bạn đang xem: Câu chuyện bông hoa cúc trắng

*
Ngày xưa, có hai người mẹ con công ty nọ sống trong một cái lều khu vực xóm vắng. Người ông xã mất sớm, nên chị em con làm cho lụng vất vả lắm new đủ ăn. Hằng ngày gà không gáy sáng chị em đã cần dậy có tác dụng việc cho đến đêm khuya.Một hôm, kê gáy thọ lắm rồi mà bà mẹ vẫn chưa dậy. Cô bé xíu thức giấc vội đến bên mẹ, cô biết là bà bầu đã gầy rồi! Làm nuốm nào bây giờ, giữa khu vực hoang vắng và cảnh nghèo túng này? Cô chỉ với biết đắp cái áo nóng độc nhất của chính mình cho mẹ, rồi ngồi đấy chăm sóc mẹ. Mẹ cô thỉnh thoảng hé đôi mắt khô héo nhìn con.Một giờ chiều khi tia nắng chiếu qua khe liếp, người mẹ chợt thức giấc lại.– bé ơi! nhỏ đi mời y sĩ về đây. Bà mẹ thấy trong người tức giận lắm.Cô bé xíu vội vã ra đi. Vừa đi cô vừa lo đến mẹ. Được một phần đường dài, cô chạm mặt một cụ công cụ bà tóc bạc bẽo phơ. Thấy cô nhỏ bé đi một mình, nạm liền hỏi:– cháu đi đâu mà vội thế?– Thưa cụ, cháu đi kiếm thầy thuốc. Chị em cháu tí hon đã lâu, mà bệnh ngày một nặng thêm.Tự nhận là thầy thuốc, cầm cố bảo em dẫn về nhà nhằm xem dịch giúp. Về đến nhà, coi mạch mang lại người nhỏ xíu xong, cụ quay trở lại hỏi cô bé:– Chỉ bao gồm cháu và chị em cháu ở chỗ này thôi ư?– Thưa vâng!– từ hôm bà bầu ốm, cháu âu yếm thế nào?– Thưa cụ, con cháu chỉ biết xung quanh quẩn bên giường làm vui miệng mẹ cháu.– bà mẹ cháu bị bệnh nguy kịch lắm. Ta sẽ nuốm chưa cho bà mẹ cháu khỏi.

Xem thêm: Em Mơ Một Mai Thức Giấc Chẳng Có Cơn Đau Nào Sẽ Ghé Qua…, Lời Bài Hát Thêm Bao Nhiêu Lâu



Xem thêm: Các Vị Bánh Trung Thu Kinh Đô, Bánh Trung Thu Kinh Đô Có Ngon Không

Cháu hãy đi mang đến gốc đa đầu rừng, hái mang đến ta một nhành hoa trắng thật rất đẹp về đây.Bên xung quanh trời khôn xiết lạnh. Cô nhỏ bé chỉ bao gồm mỗi một loại áo mỏng manh trên mình. Cô lẳng lặng bước đều trong gió rét. Vừa đi cô vừa lo cho mẹ. Cô đi đang mỏi chân new đến gốc đa đầu rừng. Quả nhiên cô thấy trên cái cây trước mặt tất cả một nhành hoa trắng khôn cùng đẹp. Teo ngắt bông hoa, tay yêu thương với toàn bộ tấm lòng tha thiết cầu mong mỏi cho người mẹ tai qua nạn khỏi. Bỗng nhiên cô nghe như văng vẳng mặt tai tiếng cụ công cụ bà tóc bội bạc ban nãy lại khuyên nhủ cô:– con cháu hãy lặng tâm, từng cánh hoa trên cành hoa sẽ là 1 trong ngày người mẹ cháu được sinh sống thêm.Cô nhỏ nhắn cúi xuống chú ý hoa, cô đếm: “Một, hai, ba, bốn, …, nhị mươi. Trời ơi! còn có hai mươi ngày nữa thôi ư?…”Suy nghĩ một lát, cô rón rén chạy ra phía đằng sau cây đa. Cô nhẹ tay xé mỗi cánh hoa ra thành các sợi. Cành hoa trở buộc phải kì lạ. Mỗi sợi nhỏ biến thành từng cánh bé dại dài với mượt, trắng bốp như tấm lòng ngây thơ trong white của cô. Phần đông cánh hoa mọc thêm ra nhiều không sao đếm được! Cô bé bỏng nâng niu bên trên tay nhành hoa lạ đó. Trời ơi! vui mắt quá! Cô vùng chạy về. Đến nhà, người lớn tuổi tóc bạc bẽo bước ra cửa ngõ tươi cười cợt đón cô với nói:– chị em cháu sẽ khỏi bệnh! Phần thưởng cho tấm lòng hiếu hạnh của cháu đấy!Từ đó hàng năm, về mua thu, thường nở đa số bông hoa có nhiều cánh nhỏ dài mượt, trông cực kỳ đẹp.Đó chính là bông hoa cúc trắng.