Cảm Nhận Khổ Thơ Đầu Bài Mùa Xuân Nho Nhỏ

     
kể đến mùa xuân, ta thường xuyên nghĩ mang đến lòng yêu thương đời sẽ cuồn cuộn chảy cùng những mong ước cháy phỏng của con bạn trong cuộc sống. Gồm lẽ cũng chính vì vậy mà từ lâu mùa xuân đã trở thành một đề tài thân thuộc của những nhà thơ. Thanh Hải cũng gửi gắm vào vườn xuân đó đóa hoa ngát hương có tên "Mùa xuân nho nhỏ". Khổ thơ đầu tiên đã vẽ đề xuất một bức tranh mùa xuân tươi đẹp nhất và tràn đầy sức sống.

Bạn đang xem: Cảm nhận khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ


khởi đầu bài thơ, người sáng tác đã phác họa lên một bức tranh ngày xuân trước mắt bọn họ giữa khung cảnh vạn vật thiên nhiên và khu đất trời, vũ trụ:
quang cảnh mùa xuân từ từ được hiện ra với một vẻ đẹp nhất thật bình dị, đối chọi sơ nhưng mà cũng không hề thua kém phần nên thơ và sâu sắc. Ở đây, mùa xuân của Thanh Hải mang đến với ta không tỏa nắng kiêu sa với cánh đào Hà Nội, với đa số nụ mai rubi đang phô trương sắc thắm, mà lại chỉ đơn giản dễ dàng là một cành hoa tím vẫn mọc lên giữa dòng sông nước xanh như lọc. Cánh hoa nghiêng mình xuống mặt nước giống như gương ấy để khá nổi bật lên bên trên một khung trời được in bóng dưới lòng sông, với màu sắc thật nhẹ, thật hợp lý mà cũng tương đối dễ thương, Thanh Hải đã tạo ra cho tranh ảnh mùa xuân của bản thân một nét gì đấy vô thuộc độc đáo. Và bức tranh ấy lại càng được đẹp mắt hơn, có "hồn" khi dòng màu tím tê được nhà thơ sơn đậm lên thành "tím biếc". Màu sắc ấy đã có tô vẽ vào bức tranh thật khéo léo, tài tình, làm cho tất cả những người đọc bạn cũng có thể hình dung ra ngay trước mắt cả một hoa lá tím biếc, thiệt nhỏ, thiệt xinh, nhưng bên cạnh đó cũng bao gồm đủ kĩ năng để nhuộm tím cả bầu trời, cả không gian mùa xuân đang căng tràn sức sống. Chiếc màu tím ấy lan ra, chơi vơi, với khẽ lay cồn theo rất nhiều ngọn gió xuân sẽ thổi lên trường đoản cú lòng sông xanh đuối rượi. Cảnh vật mùa xuân trong bài xích thơ có lẽ rằng cũng bình dị, giản đơn, và thâm trầm, tĩnh lặng như vùng đất miền trung quê hương tác giả. Xứ Huế vốn khét tiếng mộng mơ với núi Ngự sông Hương, với đầy đủ điệu hò mái nhì mái đẩy, giờ lại càng thêm dễ thương dưới ngòi cây bút tô vẽ của nhà thơ...

Xem thêm: Giải Bài Tập Sinh Học 6 - Sinh Sản Sinh Dưỡng Là Gì


Bức tranh thiên nhiên kia nãy giờ đồng hồ đang tĩnh lặng như chất cất suy tư, chợt tấp nập và "sống" hẳn lên bởi một đường nét đâm ngang của cánh chim chiền chiện:
tranh ảnh ấy giờ đây chợt đẹp nhất hẳn lên với cũng độc đáo hơn vì có sự trộn lẫn giữa hai nhan sắc màu: hài hoa (xanh, tím) và lung linh tỏa nắng (long lanh). Câu thơ giờ đồng hồ cũng mang trong mình một nét nào đó lạ lùng chừng như là vô lí; nhỏ chim chiền chiện mà lại hót mang lại vang cả trời! Thực ra, khoảng chừng trời ấy chính là khoảng không gian của riêng tác giả, trong trái tim tác giả, bởi vì vậy mà lại chỉ có 1 mình tác giả new cảm nhận được và nghe thấy được mà lại thôi. Trung tâm hồn đơn vị thơ nhỏ dại bé trước khu đất trời, bởi vì vậy mà tất cả mọi cảnh của trung ương hồn ấy cũng trở nên nhỏ tuổi xinh và đáng yêu đến lạ: con chim nhỏ tuổi của mùa xuân nhỏ tuổi trong một không gian gian nhỏ. Nhưng chủ yếu cái "nhỏ" ấy đang phần nào tạo nên được nét rất dị riêng trong thế trái lập của câu thơ. Trọng tâm hồn ấy, trái tim ấy tuy nhỏ dại nhưng chỉ thiết yếu nó mới cảm nhận được hết mùa xuân của đất trời cùng vũ trụ thiên nhiên... Và bây giờ tiếng chim lại vang lên, tiếng chim không còn xa lạ của đồng quê dân dã:
si mê với tiếng chim, trước mắt bên thơ ngoài ra xuất hiện phần lớn giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống:
"Từng giọt long lanh"... Giọt gì? Giọt nắng, giọt sương, giọt hạnh phúc, tuyệt là giọt xuân sẽ êm đềm rơi xuống từ bỏ cánh chim chiền chiện nhỏ tuổi đang tung mình cất cánh lượn để ban phát ngày xuân đến cho đông đảo người? Nhưng đúng mực hơn nhất có lẽ rằng là giọt giờ đồng hồ chim, giọt giờ chim nhưng chỉ có một mình tác giả cảm nhận được, và "trông thấy" được! chú ý được gần như vật mà mắt thường không thấy có lẽ do Thanh Hải đang nhìn bởi con mắt của một bên thơ. Giờ chim thì nghe, mà lại ở đây tác giả lại nhìn. Hiện tượng kỳ lạ chuyến đổi cảm hứng này lẽ ra chỉ giành được ở những người say. Câu thơ vẫn vô lí tiếng lại bỗng nhiên hợp lí. Quả tình Thanh Hải đang say, ông say trước size cảnh thiên nhiên vào ngày xuân thật xinh tươi, đẹp đẽ, say vì phái nữ chúa xuân thừa diễm lễ, yêu kiều. Với từ đó trân trọng, thật vơi nhàng, người sáng tác đã đưa tay ra hứng để tiếp lấy rất nhiều điều may mắn, cái xuất sắc đẹp và mẫu "lộc" của ngày xuân đã ban tặng ngay cho trung tâm hồn của mỗi bé người, và đặc biệt là cho tác giả.

Xem thêm: Những Câu Nói Về An Toàn Giao Thông, Khẩu Hiệu An Toàn Giao Thông Cho Học Sinh


Càng phát âm thơ Thanh Hải, ta càng thêm cảm giác thú vị và say sưa. Duy nhất là sau khi đọc "Mùa xuân nho nhỏ", ta như khám phá cả men rượu của ngày xuân đang phủ rộng vào đất trời, hòa vào trong lòng mùa xuân và trong tim người đọc. Đây quả thật và đúng là mùa một "mùa xuân nho nhỏ" mà Thanh Hải đã dâng tặng kèm cho đời. Nếu họ biết rằng Thanh Hải viết bài thơ này lúc ông vẫn nằm trên nệm bệnh, ông viết chưa phải vào cơ hội xuân... Và chỉ còn ít mon thôi ông sẽ ra đi mãi mãi... Cho dù sao, bông hoa tím biếc phổ biến với đời, mẫu sông xanh rì của hi vọng, của ý thức với đời vẫn là hình hình ảnh nhỏ dịu nói với ta bao điều...
*

Cơ quan công ty quản: công ty Cổ phần technology giáo dục Thành Phát