Cảm Nhận Bài Thơ Từ Ấy Của Tố Hữu

     

Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: “Với Tố Hữu tả cảnh giỏi tả tình, khóc mình tốt khóc người, viết về sự việc lớn giỏi vấn đề nhỏ tuổi đều là để nói mang đến hết chiếc lí tưởng cùng sản ấy thôi”. Chỉ vài dòng nhận xét ấy thôi đang đủ đến ta phát âm về Tố Hữu- đơn vị thơ tình cách mạng lớn số 1 trong thơ hiện tại đại. Giữa bao ngọn cờ sai lạc dưới sự thống trị của thực dân Pháp, Tố Hữu tồn tại như lá cờ Đảng mang cái lí tưởng, cái lối sống, chiếc triết học đúng chuẩn nhất đương thời thấm nhuần vào từng dòng thơ của mình. Ngay cả khi đến cái tuổi “gần đất xa trời” trong ông vẫn nồng nàn chung thủy với cách mạng:




Bạn đang xem: Cảm nhận bài thơ từ ấy của tố hữu


“Thuyền có vượt sóng ko nghiêng ngảNghĩa to xuôi chiếc lộng ước mơMới nửa mặt đường thôi, còn cách tiếpTrăm năm duyên kiếp Đảng với Thơ”Hiện lên như 1 vệt sáng sủa giữa khung trời tăm tối, bài xích thơ “Từ ấy” được xem như là tuyên ngôn về cuộc sống đời thường của chàng thanh niên 16-17 tuổi đầy nhiệt huyết, gạch ra cho những người thanh niên ấy một lẽ sống, một lí tưởng trong những cám dỗ cơ hội bấy giờ. Tố Hữu đã từng tâm sự: “Nếu không có “Từ ấy” thì phân vân tôi đang trở thành thế nào. Suôn sẻ lắm là một trong người vô tội.”

Bài thơ “Từ ấy” được sáng tác năm 1938 in trong phần “Máu lửa” thuộc tập “Từ ấy” mang đa số sắc thái riêng tiêu biểu vượt trội cho phong cách thơ Tố Hữu, diễn tả niềm vui tương tự như tâm nguyện của người thanh niên trẻ khi đến với con phố Cách mạng.Bài thơ mở ra là niềm say mê, vui thăng hoa của tác giả khi phát hiện lí tưởng của Đảng trong khi còn “Băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời”. Hai câu thơ đầu được công ty thơ khôn khéo sử dụng văn pháp tự sự kết hợp với bút pháp trữ tình, lời thơ đầy niềm say mê, hào hứng của ông khi tiếp nhận lí tưởng giải pháp mạng:“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạMặt trời chân lí chói qua tim”

“Từ ấy” không chỉ có đơn thuần là cột mốc thời gian. Nó mở đầu khổ thơ còn giữ thiên chức là cột mốc thiêng liêng của cả cuộc đời, là cách ngoặt quan trọng trong lẽ sinh sống và trung khu hồn đơn vị thơ. Nó dứt những mon ngày nhiều năm quanh quẩn đi tìm kiếm lẽ yêu đời. Hình ảnh ẩn dụ “nắng hạ”, “mặt trời chân lí” đã mô tả niềm hạnh phúc của nhà thơ khi bắt gặp lí tượng cùng sản. Đây là đông đảo hình ảnh rực rỡ, chói lóa vừa làm bừng tỉnh, vừa thắp sáng tâm hồn công ty thơ và xua rã đi bóng buổi tối của chủ nghĩa cá thể trong vai trung phong hồn thi sĩ. Không ít lần tia nắng huy hoàng của bàn chân lí đang soi sáng vào thơ Tố Hữu:“Đời mờ ám ta bắt buộc tìm ánh sángTa đi tới duy nhất đường giải pháp mạng”Những động từ to gan “bừng”, “chói” đóng góp phần khẳng định mục đích của lí tưởng cuộc sống đời thường đối với đời bí quyết mạng, đời thơ của Tố Hữu. Một bên là ánh sáng bất ngờ (bừng), một mặt là tia nắng xuyên thấu khôn xiết mạnh, rất rực rỡ tỏa nắng (chói) nó như bao kín đôi mắt nhà thơ với như soi sáng trong trái tim tác giả. Ánh sáng sủa ấy đã hoàn toàn xua đi màn sương mù của ý thức tiểu bốn sản và xuất hiện trong chổ chính giữa hồn công ty thơ một chân trời như công ty thơ Chế Lan Viết từng viết:

“Nếp rêu con cũng chói lòa ánh sángKhi mặt trời tứ tưởng rọi hang sâu”Ở đây còn tồn tại cái gì lan sáng giống hệt như cô gái gặp gỡ được người yêu trong bài bác ca dao xưa:“Thấy anh như thấy mặt trờiChói chang nặng nề ngó trao lời nặng nề trao”Có lẽ tia nắng lí tưởng đã phục sinh một đời người, đã xua tan màn đêm của u mê, đã mở ra cho bên thơ một chân trời mới mẻ của tư tưởng tình cảm.Hai câu thơ tiếp theo sau được viết theo văn pháp trữ tình lãng mạn miêu tả niềm vui nao nức vô hạn ở trong phòng thơ trong buổi đầu đến với cách mạng:“Hồn tôi là 1 trong vườn hoa láRất đậm hương cùng rộn tiếng chim”Tố Hữu ví trung khu hồn bản thân như “một sân vườn hoa lá”, ông đã lấy cái rõ ràng để miêu tả cái trìu tượng thật sống động tạo nên phép so sánh chính xác, độc đáo, bất ngờ và mang tính thẩm mĩ cao. Trong khu vườn ấy là một cuộc sống đầy màu sắc sắc, âm thanh, mùi hương vi. Đó là blue color của lá, là mừi hương ngây ngất xỉu của hoa, là âm nhạc tiếng chim ríu rít rộn ràng. Tất cả âm vang của cuộc sống đã được nhà thơ sàng lọc để nuôi dưỡng trọng điểm hôn. Xuân Diệu- một đại biểu xuất sắc đẹp của thơ ca hữu tình thời ấy cũng có hình hình ảnh tương từ khi mô tả tình cảm vào trẻo, hồn nhiên của cặp tình nhân:

“Từ thời gian yêu nhau hoa nở mãiTrong vườn cửa thơm ngào ngạt của hồn tôi”“Đậm” là sự ngào ngạt của hương thơm, “rộn” là loại ríu rít của âm thanh, nhì tính trường đoản cú đã diễn đạt sức sinh sống mãnh liệt, nụ cười và niềm hạnh phúc tột đỉnh của trung ương hồn thi sị các giác quan đã có được đánh thức, vườn ảo của chổ chính giữa trạng sẽ thêm phần rứa thể, tràn trề âm thanh, hương thơm vị,… vào sự tỏa sáng của chân lí, ngôn từ thơ Tố Hữu cũng tương tự cựa mình trỗi dậy. Cuộc đời cứ ăm ắp dưng lên, công ty thơ sung sướng chào đón cái chân lí như cỏ cây nhành hoa đón tia nắng mặt trời.Mượn hình ảnh thiên nhiên để diễn đạt tâm hồn vừa nhấn mạnh vấn đề tính thế tất của giải pháp mạng, vừa làm cho những hình hình ảnh thơ lấp lánh , sinh sống động. Ở Tố Hữu, lí tưởng sinh sống là mối cung cấp sống của đời người, nguồn sống của thơ ca cũng tương tự M.Gorki từng nói: “Văn học giúp con fan hiểu được bản thân mình, nâng cấp niềm tin vào bản thân mình và làm cho nảy nở ở con bạn khát vọng hướng tới chân lí”.Không chỉ giác ngộ được lí tưởng cách mạng, Tố Hữu mặt khác còn bộc lộ nhận thức mới mẻ về lẽ sống:“Tôi buộc lòng tôi với đa số ngườiĐể tình trang trải khắp trăm nơiĐể hồn tôi cùng với bao hồn khổGần gũi nhau thêm táo tợn khối đời”

Tố Hữu vốn là 1 trong những thanh niên sống ở môi trường thành thị yêu cầu cũng mang trong mình ý thức tiểu bốn sản với một chiếc tôi cá nhân. ý muốn bước ra khỏi vòng tròn của cái tôi ấy đâu chỉ dễ dàng, bao gồm ông cũng từng ưng thuận rằng:“Đâu những xa xưa tôi lưu giữ tôiBăn khoăn đi tìm kiếm lẽ yêu thương đờiVơ vẩn theo mãi vòng quanh quẩnMuốn bay than ôi bước chẳng rời”Vậy mà lại từ khi chạm mặt lí tưởng cuộc sống, Tố Hữu đã gồm một cách ngoặt quan trọng về dấn thức tuyệt nói đúng hơn là một cuộc lột xác về tứ tưởng, một cuộc thế máu của lẽ sống. Ông đã kiến thiết một đối sánh mới giữa mẫu “tôi” với “mọi người” cùng với “trăm nơi” với “bao hồn khổ”, giữa chiếc riêng với cái chung, giữa mẫu tôi với dòng ta. “Buộc” với “trang trải” là hai hễ từ chỉ chuyển động có tính cách nguyện, là nhị khái niệm trọn vẹn khác nhau nhưng mà đều phía bên trong nhận thức new về lẽ sinh sống của Tố Hữu. “Buộc” không tức là ép buộc một giải pháp gắng gượng nhưng mà là trường đoản cú nguyện tạo sự gắn bó, đoàn kết, đồng cảm với đa số người.

Xem thêm: Danh Sách 7 Thuốc Trị Chấy Mua Ở Đâu, Giá Bao Nhiêu, Có Tốt Không


Xem thêm: Văn Nghị Luận Lớp 7 Có Chí Thì Nên (9 Mẫu), Top 8 Bài Chứng Minh Câu Tục Ngữ Có Chí Thì Nên


“Trang trải” là trọng tâm hồn nhà thơ luôn trải rộng lớn với cuộc đời, đồng cảm chuyên sâu với yếu tố hoàn cảnh của từng người cụ thể. Hình như Tố Hữu sẽ vượt qua giới hạn của chiếc “tôi” cá nhân nhỏ dại bé nhằm sống chan hòa với đa số người, nhằm hòa nhập vào cái ta chung tương tự như sự chuyển đổi đại tự trong bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”:

“Từng giọt long lanh rơiTôi đưa tay tôi hứng…………………….Ta nhập vào hòa caMột nốt trầm xao xuyến”Từ “để” được tái diễn hai lần nhằm nhấn mạnh sự gắn bó, chia sẻ giữ bạn dạng thân bản thân với “mọi người” cùng với “trăm nơi” với “bao hồn khổ”. Ngộ ra lí tưởng cùng sản là giác ngộ về tình cảm. đầu tiên là giác ngộ về vị trí đứng, về phía nhân dân, về những đối tượng như Tố Hữu đã từng có lần nói “những tù túng nhân khốn nàn của bần cùng”. Khi đang hòa chung với mọi người, ông sẽ tìm thấy mối cung cấp sức mạnh: “gần gũi nhau thêm mạnh dạn khối đời”. “khối” là việc gắn kết trong một tập thể, một cộng đồng, “mạnh” là sự công dụng từ vấn đề gắn kết. Giả dụ như Cac mác đổi thay định nghĩa ấy thành câu nói làm ghê hoàng khối hệ thống tư sản: “Vô sản tất cả các nước bị áp bức đoàn kết lại” thì Tố Hữu lại biến chúng thành thơ. Nhì chữ “gần gũi” có tác dụng lay đụng cả nhấn thức lẫn bé tim. Tình thương người, yêu thương đời trong Tố Hữu đã thổi lên thành nhà nghĩa nhân đạo, ông cũng muốn được như Cácmac :“Vì lẽ sinh sống hi sinh mang lại cuộc sốngĐời cùng với Mac là tình ca nghĩa rộng”

Với Tố Hữu ánh sáng lí tưởng đã tạo ra những thay đổi sâu sắc khiến một giới trẻ tiểu tư sản đã trở thành nhà thơ của nhân dân. Tình thương yêu con người của Tố Hữu là cảm xúc hữu ái giai cấp, ông vẫn đặt mình giữa mẫu đời để thấy được thú vui và mức độ manh. Qua đó Tố Hữu xác định mối contact sâu nhan sắc giữa văn học với cuộc sống: “Cuộc đời là vị trí xuất bản, cũng là chỗ đi cho tới của văn học”.Từ sự đính bó gắn bó đầy tình cảm, Tố Hữu đã nâng tình cảm thống trị lên thành cảm xúc ruột thịt, ông coi quần chúng nhân dân giống như các người trong gia đình:“Tôi vẫn là con của vạn nhàLà em của vạn kiếp phôi phaLà anh của vạn đầu em nhỏKhông áo cơm, con quay bất con quay bơ…”Khổ thơ tiếp nối ý tưởng của khổ thơ sản phẩm công nghệ hai, liên tiếp bắc cây cầu từ loại “tôi” đến dòng “ta”. Tôi nhắm tới “vạn nhà”, “vạn kiếp phôi pha”, “vạn đầu em nhỏ”, hình ảnh thơ hiện nay lên ví dụ hơn, tấp nập hơn cùng cũng xúc hễ hơn. Từ “vạn” được lặp lại ba lần vừa nhấn mạnh vấn đề số đông, vừa tran đầy nhiệt độ huyết của nhà thơ ao ước bứt khỏi cái tôi riêng bốn để mang đến với chân trời rộng lớn. Nó cũng chính là số từ mang tính ước lệ nhằm một lần nữa khẳng định sự đoàn kết, đàm ấm, thân thiết như một gia đình. Điệp từ bỏ “là” gắn thêm với hầu như đại tự chỉ dục tình thân trực thuộc (em, con, anh) một mặt trình bày mối quan liêu hệ tự nhiên mà gắn thêm bó sâu sắc, phương diện khác xác định nhiệm vụ, vai trò to con của tín đồ thanh niên so với cộng đồng. Tố Hữu dìm thấy phiên bản thân mình là 1 trong những thành viên của đại gia đình quần chúng lao khổ. Đến đây làm cho ta nhớ tới các dòng thơ xúc hễ khi Tố Hữu viết về chưng Hồ:

“Người là thân phụ là chưng là anhQuả tim mập bọc trong loại máu đỏ”Khổ thơ vừa như lời trọng tâm niệm của người đồng chí trẻ, vừa biểu lộ niềm vui trong phòng thơ khi chủ động tìm đến đại gia đình mới của mình. Tấm lòng nhà thơ đồng cảm, xót yêu quý khi nói đến những con người đau khổ, bất hạnh, những người lao hễ vất vả (vạn kiếp phôi pha). Tấm lòng đơn vị thơ thông cảm, chia sẻ khi nói tới những em bé dại lang thang tội nghiệp, không nơi nương tựa (cù bất xoay bơ). “Cù bất con quay bơ” là tính tự khá mới mẻ và lạ mắt nhưng bạn đọc vẫn cảm thấy được hoàn cảnh nay phía trên mai đó, độc thân của đồng bào ta trong đói khổ. Trung tâm trạng của nhà thơ đã tất cả sự đưa biến trẻ khỏe từ đồng cảm, chia sẻ đến căm giận trước sự việc bất công éo le của cuộc đời. Tố Hữu cho với dân chúng lao động không chỉ là là thừa nhận thức mà còn là giao cảm bự giữa cá nhân với cộng đồng. Xét mang đến cùng, cách mạng chính là cuộc giao cảm bậm bạp của con fan với nhau như Lenin đã cần sử dụng hình ảnh: “em là ngày hội của quần chúng”.Khép lại bài thơ là sự chân thành, thái độ quyết tâm cũng như trách nhiệm của Tố Hữu với sự nghiệp biện pháp mạng tổ quốc đúng như Xuân Diệu đã từng nhận xét: “Tố Hữu là nhà thi sĩ làm giải pháp mạng và là nhà bí quyết mạng làm thơ”. Còn Chế Lan Viên thì mang đến rằng: “Thơ Tố Hữu là thơ biện pháp mạng chứ chưa phải thơ tình yêu… tuy thế thơ anh là thơ của một tình nhân. Anh nói các vấn đề bởi tình yêu thương say đắm”