Bài văn kể về một kỉ niệm thời thơ ấu

     

Bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em nhớ mãi dưới đây đã làm được 1art.vn xem tư vấn và chọn lọc từ những bài bác văn đạt điểm trên cao của học viên trên toàn quốc, giúp các em gồm thêm tư liệu tham khảo, để càng ngày học tốt môn Tập làm văn lớp 4. Chúc những em tiếp thu kiến thức thật giỏi nhé!


Bạn vẫn xem: nói về một kỉ niệm thời ấu thơ làm em ghi nhớ mãi (hay nhất)

Đề bài: Em hãy kể về một kỉ niệm thời thơ dại mà em tuyệt vời nhất dưới dạng một bài bác văn ngắn.

Bạn đang xem: Bài văn kể về một kỉ niệm thời thơ ấu

Gợi ý làm bài:


Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình bạn, hầu hết kỷ niệm ấy thiệt thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng tuyệt vời sâu nặng nhất so với tôi là hầu hết kỷ niệm hồi học tập ở trường tè học.

Ngôi trường của mình ở nông làng nên không có nét rất đẹp gì quánh biệt. Nhưng mà nó đã mang về cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu lao vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, 2 tay của cô ráng chặt tay tôi nhằm rèn chữ, bàn tay cô êm ấm làm sao với cô lại còn tập cho shop chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời hạn trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có khá nhiều với mái trường này… Tôi còn nhớ mãi phần đa kỷ niệm đẹp nhất lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ những trò, như thế nào là: đùa đuổi bắt, nhảy dây, chơi ước nhưng tuyệt hảo sâu nhất so với tôi sẽ là trò đùa bịt đôi mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù nhân tì coi ai bắt, sau cùng là phái nam bắt. Lan cần sử dụng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, chúng ta chạy luân phiên vòng cậu ta, bây giờ bạn ấy ko thấy gì cả, chỉ bắt bừa nên công ty chúng tôi chạy tán loạn. Tự dưng dính một người, nam sờ từ bỏ đầu cho tới tóc và xác minh là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra kia là các bạn lớp khác. Từ bây giờ hai người đều đỏ khía cạnh còn chúng ta cùng chơi thì nhảy cười. Bỗng nhiên dưng tất cả một tiếng nói khổng lồ “Cho tôi nghịch với!” Đó đó là Thành, người chúng ta hay nghịch nhất của lớp tôi. Chúng ta ấy từ vào lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan cần sử dụng khăn bịt đôi mắt Thành lại, các bạn ban đầu trốn, Thành đứng giữa sân xem qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng dường như bạn ấy sẽ nghe tiếng bước đi của Hiền. Nhân hậu thấy rứa liền chạy qua cột cờ và nghỉ chân lại, đứng nép một bên. Thành nhào cho tới bắt, ngờ đâu Thành bắt bám cột cờ, cả lớp cười cợt lăn lộn, Thành cũng ôm phương diện cười. Giờ đồng hồ trống tùng tùng thông báo giờ vào học, ráng là giờ ra nghịch đã hết, vào lớp chúng ta đều dùng tập, sách để quạt đến mát. Đó là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất cùng với tôi dưới mái ngôi trường này.

Tuy hiện giờ đã học cung cấp II số đông kỷ niệm trong trắng hồn nhiên ấy tôi vẫn nhớ. Nhớ cho để thấy thời đái học đẹp tươi làm sao và này sẽ là lưu niệm theo tôi trong suốt trong năm tháng ngồi trên ghế bên trường.


“Thời thơ ấu”, mỗi khi nhắc đến ba từ ấy, trái tim em lại thổn thức. Từng nào kỉ niệm tuôn trào mà lại chỉ có những phương pháp diều là em ghi nhớ mãi. Ôi! “Những cánh diều” thuở nào.

Nhớ những buổi trưa hè, bọn trẻ trong xóm tụ tập lại thả diều thi. Bọn chúng chạy lấy trớn để rất nhiều cơn gió nồm nâng cánh diều lên. Ôi! hạnh phúc biết bao khi thấy bé diều của bản thân mình từ bay lên, vui chơi với cơn gió. Em cùng mấy anh bạn trong xóm cùng mọi người trong nhà hò hét tranh đua. Có đứa diều tốt, bay cao nhất, nó cứ nổ mãi. Rồi khi có một nhỏ diều nào đó vươn lên đứng tuyệt nhất thì mặt nó tức lắm, cố gắng đánh rớt nhỏ diều đáng ghét kia. Bao gồm anh rủi ro sở hữu một cái diều dỏm. Vừa thăng thiên đã kháng mũi xuống đất. Có chiếc chạy hụt hơi cơ mà chỉ cù tròn. À, nhưng mà nói vậy chứ không phải thứ hạng cánh diều chỉ phụ thuộc diều tốt hay dỏm mà 1 phần còn nhờ tài nghệ của dân thả diều. Trong những khi thả với tay điêu nghệ, em vẫn được bọn chúng chỉ mang đến vài chiêu nâng diều. Nào là khi diều rơi thì giật giật đôi tay, nào là lúc thả diều thì bắt buộc cầm theo keo và một ít dây diều. Giả dụ thấy hôm ấy gió mạnh mẽ thì đính thêm thêm một quãng dây vào dây diều, còn giả dụ gió nhẹ diều cất cánh không nổi thì gỡ một ít dây ra mang đến nó nhẹ. Dựa vào những kinh nghiệm tay nghề quý báu này mà thi phảng phất em cũng khá được biệt hiệu “vua thả diều”. À, mà dường như em chưa nói mẫu chuyện này thì phải, chả là khi cuối buổi thả, diều nào bay cao nhất thì bạn thả sẽ được cái biệt hiệu quý báu ấy.

Bây giờ, cánh diều thuở nào đã bị xếp xó để nhường thời hạn cho số đông cua kèm liên hồi. Mặc dù rằng, em không hề được chạy dancing trên cánh đồng đầy rơm rạ nữa. Những cảm hứng bay bổng cùng cánh diều sẽ không bao giờ phai nhạt trong ký kết ức của em mãi mãi.

Xem thêm: Máy Hút Ẩm Edison Ed-27B - Máy Hút Ẩm Gia Đình Edison Ed


Mỗi họ khi béo lên, đều bỏ lại ẩn dưới mình 1 thời thơ ấu biết bao kỉ niệm ai oán vui lẫn lộn. Tôi vẫn nhớ đông đảo lần ham nghịch quên cả giờ đồng hồ về, hay đông đảo lần mải đi dạo làm mất cả khóa xe nhà. Những kỉ niệm về tín đồ anh họ của em khiến em nhớ mãi bắt buộc nào quên.

Trong đều dịp ngủ hè, tôi thường xuyên được cha mẹ cho về quê. Tôi rất thích về quê vày ở đó tôi tất cả một tín đồ anh họ. Anh hơn tôi một tuổi và khôn cùng quý tôi. Những lần về quê, anh hay dắt tôi đi chơi khắp nơi. Anh đi đằng trước, tôi đi theo sau. Cơ mà khi tôi mỏi chân, anh thường cõng tôi trên lưng. Ngồi trên lưng anh tôi phù hợp chí cười cợt khanh khách. Quê tôi có bờ lau trắng xóa. Nhưng lại lúc đang đùa đuổi bắt, ko thấy anh đâu, tôi rên rỉ lên, anh trường đoản cú đâu chạy đến, rắc lên đầu tôi rất nhiều cánh hoa khiến cho tôi tròn mắt ngạc nhiên. Đặc biệt, tôi siêu thích mọi khi anh và chúng ta anh thi thả diều, quan sát cánh diều cất cánh lên khung trời cao lồng lộng, tôi không lúc nào chán. Anh chiều tôi là mặc dù thế tính lẻo nhẽo của tớ đã tạo ra một tai nạn. Hôm đó, anh dắt tôi đi mang đến nhà một bạn bạn. Trên tuyến đường đi, tôi đột nhìn thấy một cây roi quả không đúng vô cùng. Phần đa quả roi chín thành từng chùm trông thật phù hợp mắt. Tôi dừng lại và chỉ lên số đông chùm quả đang phủ ló vào tán lá. Tôi muốn ăn uống roi. Anh định trèo lên hái mang lại tôi. Anh đứng ngước mắt lên và lắc đầu: “Cây cao quá, anh ko trèo được. Thôi, đi cùng anh ra chợ, anh sẽ download cho em”. Tôi nhất thiết “Không, em thích ăn uống cả chùm cơ! Ở chợ không tồn tại roi giống cụ này”. Cho dù anh thuyết phục ráng nào, tôi cũng không chịu. Anh càng dỗ, tôi càng bướng và tôi sẽ ngồi trệt xuống đất, nước mắt ban đầu chảy dài, thủ túc đập loàn xạ. Tôi biết, anh cố định sẽ hái cho tôi khi thấy tôi khóc. Và quả thật, tôi vẫn thắng. Anh kéo tôi đứng dậy, vệ sinh nước mắt và nói: “Em nín đi, anh sẽ hái mang lại em chùm trái đó”. Anh dắt tôi mang lại cổng nhà bác bỏ có cây roi, điện thoại tư vấn cửa và tôi thấy gồm một bác bỏ chạy ra, anh xin phép bác cho anh được hái một chùm roi. Bác đồng ý nhưng dặn anh tôi phải cảnh giác vì cành rơi siêu giòn. Anh trèo lên, trèo thật cao để hái được sử dụng chùm roi tôi thích. Dẫu vậy khi vẫn hái thì anh trượt chân, té nhào từ bên trên cây xuống. Tôi thấy anh té thì chạy cho hỏi: “Anh có đau không?” anh gượng cười, nói: “Anh không sao đâu. Em cứ im tâm”. Nhưng chưa phải thế, anh bị gãy chân…

Bố về quê, biết anh bị gãy chân vày tôi. Bố đã mắng tôi tuy nhiên anh lại nói cùng với bố: “Tất cả là tại cháu, chú chớ mắng em kẻo nó sợ”. Dù tôi có gây ra ra chuyện gì, anh cũng luôn che chở cho tôi. Anh là người anh tuyệt vời của tôi. đáng nhớ đó mỗi khi nghĩ lại, tôi lại thấy cay cay nơi sống mũi.


“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, nhằm trở về với giấc mơ ngày xưa…”. Đó là câu hát được trích từ bỏ ca khúc cho tôi xin một vé đi tuổi thơ của ca sĩ Lynk Lee. Đó là nỗi lòng chung của khá nhiều người trên nhân loại này. Nỗi lòng ấy chẳng có gì quá lạ lẫm khi hầu hết ngày tháng tuổi hồng mộng mơ ấy quá đẹp nhất đẽ, quá xuất xắc vời. Và nó càng lung linh hơn khi nó đã trôi qua là ko trở lại. Nó chỉ có thể trở lại trong hồi tưởng của mỗi người. Tương tự như em, mỗi buổi trưa hè, lại ghi nhớ mãi về kỉ niệm năm đó.

Còn ghi nhớ hồi đó, em là cô nhỏ xíu học lớp 1 nhỏ dại con tuy thế nghịch ngợm. Bà hay ví em là 1 trong chú khỉ xứng đáng yêu. Thuở đó, ngủ trưa là 1 trong những cực hình so với em cũng tương tự các bạn bé dại khác. Cứ chờ bố mẹ ngủ say, em đã lẻn qua hàng rào thưa vùng phía đằng sau nhà, chạy ra bụi tre đầu làng, tụ hợp cùng các bạn. Ngồi bên dưới bóng đuối của cây tre, tránh đi chiếc nắng oi ả của mùa hè, chúng em ngồi tụm lại cùng nhau nói đủ sản phẩm chuyện trên đời. Rồi bước đầu nghĩ ra đủ trò để chơi. Nhưng mà em mê nhất chính là trò bện đồng hồ từ lá tre gà. Các cái lá tre dài, qua bàn tay điệu nghệ của các đứa trẻ thay đổi chiếc đồng hồ đeo tay xinh đẹp mắt màu xanh. Tuy vậy em lại khôn cùng vụng về, mãi chẳng làm cho được. Những cái lá cứ bị nhàu đi trong tay em nhưng mãi chẳng thành hình. Gần như đứa trẻ khác thấy vậy, lén tụ vào mỉm cười khúc khích khiến cho em ngượng chín cả mặt. Chỉ riêng Cúc là không giống như vậy. Cậu ấy vẫn kiên định làm gia sư nhỏ, dạy em bện đồng hồ. Suốt bao buổi trưa hè, bên dưới bóng non tre ngà, hai cô trò bé dại cần mẫn dạy nhau đan lá. Dưới sự chỉ bảo của Cúc, ở đầu cuối em cũng đan thành công một chiếc đồng hồ lá tre đầu tiên. Mặc dù nó khôn cùng xấu nhưng vẫn luôn là thành quả hoàn hảo mà em cố gắng bao lâu. Cuối cùng, em sẽ đem chiếc đồng hồ đeo tay đó tặng kèm cho Cúc, còn Cúc đan một dòng khác tặng kèm cho em. Còn bảo là sẽ là cặp đồng hồ tình bạn, chỉ việc còn duy trì nó thì đang mãi không xa nhau.

Đến bây giờ, cội tre vẫn còn đấy đó, chiếc đồng hồ thời trang ngày nào tuy vẫn héo khô, tuy thế vẫn được em cất giữ cẩn thận. Mà lại còn Cúc thì đã thời trước em chẳng được gặp. Do cuối ngày hè năm đó, Cúc theo mái ấm gia đình sang Mĩ định cư. Ngày chia ly đó, nắng và nóng hạ đỏ rực như đỏ lửa, tuy vậy lòng em thì nguội giá buốt dần. Từ đó mang đến nay, bao mùa hạ đã đi qua, cảnh xưa vẫn vậy, chỉ là bạn đã tránh đi. Nhưng lại em vẫn tin có thể rằng, một ngày như thế nào đó, Cúc đang trở về, bọn chúng em đã ôm nhau thiệt lâu, rồi lại ngồi xuống chỗ gốc tre này, đan lại từ trên đầu chiếc đồng hồ đeo tay tình bạn.

Xem thêm: Top 2 Cách Xào Cà Tím Lá Lốt Thơm Ngon, Hấp Dẫn Tại Nhà, Cách Làm Món Cà Tím Xào Lá Lốt Cực Đưa Cơm !

Kỉ niệm sẽ là mảnh ghép đẹp mắt nhất, trân quý tuyệt nhất của em về phần lớn ngày tháng tuổi thơ vẫn trôi qua. Em luôn luôn nhớ về nó nhằm hoài niệm, cơ mà cũng để tiến cho tới tương lai phía trước. Một tương lai sáng sủa rỡ cùng với những đoàn viên và hạnh phúc.