BÀI VĂN KỂ VỀ MỘT CHUYẾN VỀ QUÊ

     

Bài văn mẫu Kể về một chuyến về quê ngoại​ dưới đây nhằm giúp các em học sinh lớp 4 biết phương pháp viết một bài văn đề cập một mẩu chuyện hay và sáng tạo nhất. Bên cạnh đó, bài xích văn mẫu này còn hỗ trợ các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho phiên bản thân. Mời những em cùng xem thêm nhé!


Bạn đang xem: nói về một chuyến về quê ngoại (hay nhất)

Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn nói về một chuyến về quê nước ngoài của em.

Bạn đang xem: Bài văn kể về một chuyến về quê

Gợi ý có tác dụng bài:


Cuối tuần vừa rồi, cả mái ấm gia đình em đã cùng nhau về quê thăm ông bà ngoại. Đây là chuyến hành trình vô cùng vui vẻ và ý nghĩa đối cùng với em.

Quê nước ngoài em là một ngôi làng nhỏ tuổi ở miền núi trực thuộc tỉnh lạng ta Sơn. Sau gần tư tiếng ngồi xe pháo xóc nảy, cả gia đình em cũng về đến cổng làng. Trường đoản cú xa, em đã nhìn thấy bác cả đứng chờ ở đầu làng. Thấy bố mẹ và em xuống xe, bác vui mắt bắt tay từng bạn một. Trên phố về nhà bà, ai trải qua cũng tạm dừng hỏi thăm và gửi đến mái ấm gia đình em những niềm vui thật hiền hậu lành. Điều kia giúp em cảm nhận được sự ấm áp của tình buôn bản nghĩa xóm chốn thôn quê. Về cho nhà bà, em phân biệt ngay dáng vẻ quen thuộc vẫn đứng đợi ở trước sân. Thay là, em ngay lập tức chạy lại, ôm chầm lấy bà ngoại. Khi mọi người đều đang tề tựu đông đủ, thì kéo nhau vào trong nhà để tiện thể hàn huyên trọng điểm sự. Ông bà hỏi thăm về đủ vật dụng chuyện, làm sao là mọi người dân có khỏe không, chuyện học tập tập như vậy nào, công việc ra sao… toàn bộ thể hiện tại sự quan tiền tâm, lo lắng của ông bà dành riêng cho con cháu. Tình cảm ấy thật đáng quý biết bao.

Chiều hôm ấy, trong lúc bà và bà mẹ đang sẵn sàng bữa tối, thì ông dẫn em quốc bộ vòng xung quanh xóm. Ông dẫn em ra hồ sen làm việc sau làng, có gió mát lồng lộng và phần nhiều bông sen nở rộ. Ông dẫn em mang lại ngắm ruộng lúa xanh tốt, cạnh đó còn tồn tại cả kho bãi mía nữa. Ông thoăn thoắt chặt vài cây mía rồi cùng em kéo về nhằm tráng miệng sau bữa tối. Trên phố về, trời đã dần dần tối. Nhìn ngắm mọi dãy núi xa xa lẫn sau màn mây sương tía; quan sát từng bầy chim vẫn vội bay về tổ, em thấy lòng mình bình yên lạ kì. Thời gian ấy, em mới thấu hiểu thật sự ý nghĩa sâu sắc của quê hương. Đó là khu vực để con fan ta được trở về, được nghỉ ngơi, được là thiết yếu mình.

Tối hôm đó, em được ngủ cùng với bà ngoại. Bà kể đến em nghe những câu chuyện cổ tích từ thời điểm ngày xửa ngày xưa. Những mẩu truyện đó em những đã nghe hết rồi. Cầm cố nhưng có lẽ chính ánh trăng thanh, làn gió mát rượi, tiếng ve kêu, giờ đồng hồ lá xào xạc, cùng giọng kể hiền đức của bà đã khiến cho câu chuyện trở nên lôi kéo hơn, và làm cho em dễ dàng chìm vào giấc mộng hơn.

Ngày hôm sau, sau khoản thời gian ăn cơm trắng trưa thì các bạn em vội vàng lên xe để trở về Hà Nội. Bên trên xe với theo hầu hết món rubi như trứng gà, rau xanh xanh, ổi, mít… tất cả là vị ông bà ngoại, cùng bà bé láng giềng đem sang cho. Tuy không quá đắt đỏ hay quý hiếm, nhưng bọn chúng vẫn có giá trị hết sức to lớn, vày được mạ lên lớp vàng của tình người.

Trên đường rời xa quê ngoại, lòng em cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Em mong sao thời hạn trôi nhanh, để lại lần nữa được về quê thăm ông bà.


Cuối tuần vừa rồi, cả nhà em đã thuộc nhau trở lại thăm quê ngoại. Đó là một trong những làng chài sinh sống ven biển, có không ít những điều thú vị.

Tối sản phẩm sáu, em cùng phụ huynh sắp xếp áo quần, đá quý bánh những thứ vào vali, túi mang lại gọn gàng, nhằm sẵn vào cốp xe pháo rồi mới đi ngủ. Sáng hôm sau, ko cần mẹ gọi nhưng em đang tự thức dậy từ sáng sủa sớm, vệ sinh cá nhân và xuống nhà đợi mẹ. Cũng chính vì em rất ý muốn chờ chuyến hành trình ngày hôm nay. Suốt mặt đường đi, em cứ nhìn chú ý ra bên ngoài cửa sổ. Để chờ đợi được nhìn ngắm hình bóng rất gần gũi của gần như hàng dừa cao vút ở quê ngoại. Từng hàng nhà cao tầng, làn xe cứ cố lướt cấp tốc qua ô cửa. Dần dần dần, các tòa bên thưa thớt đi, và các lùm cây cũng xuất hiện nhiều hơn. Chợt, em nhận thấy từ xa, phần nhiều tàu dừa đung chuyển trong gió. Và nghe thấy cả giờ sóng vỗ rì rào. A, vậy là đã đang tới nơi rồi. Qua cửa kính, em nhìn thấy bãi biển rộng lớn, với bến bãi cát vàng ươm. Nhịp nhàng sóng thi nhau lao vào bờ rồi tan ra như vũ công đang mừng đón người nhỏ trở về thăm quê. Sau đó 1 khúc cua, một buôn bản chài bé dại hiện ra trước đôi mắt em. Hình hình ảnh những căn nhà mái ngói đỏ tươi san sát nhau khiến em cảm giác thân thương, ấm cúng lạ lùng. Tiến vào trong, qua vài ba lối rẽ thì em cũng mang lại được bên bà ngoại. Đó là căn nhà cấp bốn nhỏ và hơi cũ mà lại rất xinh đẹp, ở lẫn trong bóng non của cây vườn.

Từ xa, em đã nhìn thấy ông với bà ngoại đang đứng chờ ở trước cổng. Vừa xuống xe, em tức thời chạy lại ôm chầm lấy ông bà. Cha mẹ cũng theo sau đó mà đi vào nhà. Sắp xếp trong công ty thì vẫn vậy, không tồn tại gì bắt đầu cả. Vẫn thật sạch và gọn gàng. Bà nước ngoài rót nước non cho các bạn uống. Còn rước ra một đĩa ổi thơm ngọt vừa hái ở xung quanh vườn. Em vừa ăn vừa ngồi tựa vào bà, nghe mọi fan tỉ kia trò chuyện, bầu không khí vui hưng phấn vô cùng. Trưa hôm đó, sau khi dùng cơm, em theo ông ngoại ra ngủ trưa ở chiếc chõng tre sau vườn. Phía trong bóng đuối của cây cối, tận hưởng làn gió đuối rười rượi thổi từ biển cả vào, em chìm vào giấc mộng từ dịp nào không hay. Đến thời gian thức dậy, trời đã ngả về chiều muộn. Lúc đó, chị Mai hàng xóm dẫn em cùng những bạn nhỏ tuổi ra bờ biển. Cả bọn rượt xua đuổi nhau, bơi lội lội, rồi nhặt vỏ sò. Một lát sau, khi đã mệt nhoài, bọn chúng em lại ở nghỉ dưới nơi bắt đầu cây dừa. Chợt, trong tiếng sóng biển khơi rì rào vang lên tiếng tàu béo chạy đã ngang lượt sóng. Mở mắt ra, em choáng ngợp trước phong cảnh đồ sộ của các đoàn thuyền tấn công cá trở về. Những chiếc thuyền lớn của các người ngư dân sở hữu theo biết bao tôm cá về khu đất liền. Chú ý gần, em phân biệt có bác bỏ Hải, chưng Thắng đang dần lái một loại tàu tấp vào ngay cạnh bờ cát. Fan dân từ vào làng phấn chấn ra dấn hàng, phân loại để đem bán hay chế biến. Tối hôm đó, em được ăn uống một bữa thủy hải sản no nê, tươi ngon, khoan khoái vô cùng. Ngày hôm sau, em được bà nêu ra chợ. Dù không phải lần đầu, mà lại em vẫn cần choáng ngợp trước cảnh chợ hải sản tấp nập người tiêu dùng kẻ bán. Đủ những loại cá, cua, tôm, mực, sò… mà em ít khi được chú ý thấy.

Chiều công ty nhật, em và phụ huynh lại quay trở lại thành phố. Vừa biên soạn đồ nhưng em vừa tiếc nuối vô cùng. Giá như thời gian trôi chậm rì rì đi chút nữa, nhằm em được sinh hoạt lại quê ngoại lâu hơn. Lúc phân tách tay, em ôm chặt các cụ thêm lần nữa, cùng hẹn các cụ rằng mon sau vẫn lại về quê chơi.

Chiếc xe xe hơi cứ thế đều đặn lăn bánh, gửi em tách xa miếng đất thương mến này. Em mong muốn rằng các cụ ngoại vẫn mãi luôn luôn khỏe mạnh, yêu đời như bây giờ. Để quê ngoại đã vẫn luôn là địa điểm trở về hoàn hảo cho hầu như đứa trẻ em thơ.


Mùa hè năm ngoái, ba bà bầu cho em về quê ngoại đùa với ông cùng và cậu mợ. Chuyến đi ấy chỉ 10 ngày cơ mà em có khá nhiều kỉ niệm không thể quên từ chuyến du ngoạn chơi chân thành và ý nghĩa ấy.

Xem thêm: Có Nên Uống Cần Tây Trước Khi Đi Ngủ, Uống Nước Ép Cần Tây Trước Khi Đi Ngủ

Năm ngoái, chỉ bản thân em về quê chơi, còn ba bà mẹ không về, bởi bận công việc. Quê nước ngoài em siêu yên tĩnh, nhà bà ngoại nằm bên cạnh cánh đồng lúa mênh mông. Thời điểm đó đang mùa thu hoạch lúa yêu cầu cánh đồng rợp màu tiến thưởng trải dài mang lại vô tận. Bà con cô bác bỏ xung quanh nhà nội dậy thật sớm và dắt trâu, kéo xe bò ra đồng ban đầu gặt lúa.

Em cũng đòi cậu mợ cho đi cùng để dắt trâu cùng với thằng Tèo. Cậu mợ đến em ngồi lên mẫu xe trườn và bắt đầu ra đồng. Cảm xúc lần đầu tiên được ngồi xe trườn thật là thích, cái xe di chuyển lừ đừ nhưng hết sức an toàn. Lúa ruộng nào cũng nặng trĩu bông, mọi fan cười nghịch với nhau siêu vui vẻ. Dường như là mùa màng bội thu.

Bà nước ngoài em biết em thích ăn uống bánh lá bắt buộc hôm làm sao đi chợ bà cũng cài cho em nhị cái. Buổi chiều ở quê thực sự rất đẹp, mát rượi và trong lành. Ông ngoại tạo cho em cùng thằng Tèo một nhỏ diều sáo to, khi gió nổi lũ em lại mang diều ra thả. Chú ý diều bay lượn thân không trung mênh mông em rất yêu thích và thấy thoải mái.

Mặc mặc dù ở quê nước ngoài không có nhiều bánh kẹo, xe pháo như ở thành phố nhưng ở chỗ này mọi bạn rất thân thiện, sống cảm tình với nhau. Em về đơn vị ngoại nghịch nhưng láng giềng của nước ngoài vẫn sang đùa và mang đến em tiến thưởng bánh. Em rất yêu mến họ.

Có các hôm, thằng Tèo dẫn em đi chăn trâu cùng, chăn trường đoản cú chiều mang đến tối, cơ hội mặt trăng lên rất cao mới lùa trâu về. Con nít ở xã này đứa làm sao cũng chịu khó chăn trâu như vậy. Em rất thích thú khi được theo mấy đứa ra đồng, chú ý mấy đứa tát cá ở dưới con mương dài ngoằn ngoèo.

Về phía trên em lần đầu tiên được đi rửa mặt ao, mà lại ngoại buộc phải đứng trên bờ trông thì em new dám cách xuống ao tắm. Được tung hoành giữa dòng xanh mướt, nhẹ nhẹ của ao quê nhà, em hết sức thích thú.

Mặc dù em chỉ sinh sống quê ngoại được mười ngày tuy nhiên với em đã có không ít kỉ niệm kỷ niệm với vùng quê này. Em mong mỏi sao hè trong năm này ba người mẹ sẽ mang lại em được về quê nước ngoài được, và để được vui đùa thoải mái mà không phải lo lắng điều gì.


Cuối tuần vừa rồi là ngày vào buổi tối cuối tuần của năm 2020, em và cả nhà đã cùng mọi người trong nhà về quê ngoại thăm ông bà. Cũng đã khá lâu chưa được trở lại viếng thăm quê, nên em vô cùng mong đợi và say đắm thú.

Sáng hôm đó, đúng bảy tiếng sáng, các bạn em lên xe, cùng nhau tiến về quê ngoại. Dọc đường đi, em ngồi ôm trái bơ làm bằng bông bởi bà nước ngoài tặng, mà lòng suy nghĩ miên man. Em ghi nhớ về phần đông ngày được sống thuộc bà hồi còn bé, được bà yêu thương, dẫn dắt. Càng suy nghĩ, em lại hy vọng xe đi thật nhanh để sớm được chạm chán bà.

Chợt, em nhận thấy lướt qua khung cửa một chiếc cổng chào không nhỏ đề rằng chào mừng các bạn đến với huyện Mỹ Lý. Vậy là, xe vẫn tiến vào địa phận của ngôi buôn bản rồi. Vẫn chính là con đường, sản phẩm cây đó, nhưng có không ít nét khác lạ. Do chúng được tô điểm lại, chào đón năm mới. Những tuyến phố sạch sẽ, cỏ dại được cắt tỉa gọn gàng gàng. Hàng hoa cỏ như thêm cao to hơn mấy tháng trước cực kỳ nhiều, trên thân vắt hồ hết sợi dây tua rua những màu sắc, đậm đặc không khí lễ hội. Sau một khúc cua, xe dừng lại trước khu nhà ở mái ngói thân quen thuộc. Không nên ai nói nhở, em cũng tự mình tìm kiếm được lối vào. Đẩy cánh cửa gỗ gray clolor ra, em đi liền mạch vào sân. Phía trên đầu là giàn mướp xanh rì, phía 2 bên lối đi là phần đông mảnh vườn bé dại trồng các loại rau quả tươi tốt. Cùng với phần lớn hàng hoa cúc, hoa hồng, hoa đồng tiền, hoa thược dược, trông thật là dễ thương và ấm cúng. Chợt, một giờ nói dịu dàng êm ả vang lên:

– cháu đã về rồi đó à!

Lần theo giờ nói, em nhận thấy một láng dáng rất gần gũi bên cửa bếp. Đó đó là bà nước ngoài thân yêu của em. Ngay lập tức, em chạy lại, sà vào lòng bà, vui mắt mà cảm nhận dòng vuốt ve hiền hậu của bà. Cảm hứng như trái tim của em được đậy đầy bởi vì thứ cảm tình thiêng liêng ấy. Rồi cha mẹ cũng xách theo các túi lấn sân vào ở phía sau. Ông ngoại cũng từ phía vườn sau nhà tăng trưởng trước sân. Mọi tín đồ hồ hởi ôm siết lấy nhau, tay bắt mặt mừng. Trong cả quy trình đó, em cứ đứng thân ông và bà, cầm lấy vạt áo của ông cơ mà di chuyển. Y như hồi còn bé, mọi khi đội hội đông, ông sẽ dặn em ráng chặt vạt áo của ông đến khỏi bị lạc.

Trưa hôm đó, em được nạp năng lượng một dở cơm rất ngon. Đã thọ rồi em mới cảm thấy ngon miệng mang lại như thế. Tuy nhiên mâm cơm đạm bạc, nhưng phần đông món nạp năng lượng đó vẫn lôi kéo vô cùng, bởi vì nó được nấu do tình mến của bà. Em ngồi đó, thân sự yêu thương, thân thiết của các cụ ngoại, của tía mẹ, sự sum vầy hạnh phúc ấy khiến cho em lâng lâng.

Ngày hôm sau, em được theo chị đi chợ. Buổi chợ phiên đầu năm mới, vừa đông vui lại có tương đối nhiều mặt sản phẩm xinh đẹp. Bắt gặp cái gì em cũng bắt buộc trầm trồ và chạy lại nhìn nghía. Cái xúc cảm của shop này không giống hẳn chính giữa thương mại. Mọi bạn bày sản phẩm & hàng hóa một cách tự nhiên và thoải mái trên những tấm bạt, không tồn tại tiếng nhạc rộn ràng, không có những cô nhân viên với bộ đồ áo đồng phục. Tuy nhiên không khí vẫn vui vẻ, tấp nập vô cùng. Đến lúc về, bà mua cho em một xâu kẹo hồ nước lô. Lớp vỏ phía bên ngoài ngọt ngào, quả sơn tra bên phía trong thì chua chua. Ăn không còn rồi mà em cứ tiếc mãi. Chiều đó, ông nước ngoài dẫn em ra sau vườn, hái một rổ lớn các loại trái thơm ngon vì tự ông siêng sóc. Đó là đa số quả ổi chín mọng, một rổ sim tím lịm, vài tía quả dưa đỏ tươi. Vớ cả, là vì ông bà cố tình để dành lại, chờ mái ấm gia đình em về new hái cho. Đó là chiếc tấm lòng thơm thảo muôn đời của tín đồ ông tín đồ bà.

Xem thêm: Hãy Liệt Kê Các Thành Phần Của Đa Phương Tiện Gồm, Giải Bài Tập Tin Học 9, Bài 13

Mãi mang đến lúc lên xe, em vẫn tiếc vô cùng. Bởi thời hạn được sống cạnh ông bà sao mà lại ngắn quá. Em chưa được tâm thực sự nhiều cùng với ông bà. Cùng ông bà ra ruộng, lên núi chơi. Tuy nhiên không sao, vào ngày lễ hội tới, chắc chắn là em vẫn lại về quê thăm các cụ ngoại, để thường xuyên những mong muốn còn dang dở kia.