Bài thơ tre việt nam tác giả nguyễn duy

     
*
*
*

Bài thơ Tre Việt Nam được viết theo thể thơ gì?

*


Tre Việt Nam

Tre xanh,

Xanh từ bỏ bao giờ?

Chuyện ngày xưa... đã gồm bờ tre xanh

Thân bé guộc, lá ý muốn manh

Mà sao buộc phải lũy yêu cầu thành tre ơi?

Ở đâu tre cũng xanh tươi

Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu?

Có gì đâu, gồm gì đâu

Mỡ màu sắc ít, chắt dồn lâu hóa nhiều

Rễ siêng không lo đất nghèo

Tre từng nào rễ bấy nhiêu đề xuất cù.

Bạn đang xem: Bài thơ tre việt nam tác giả nguyễn duy

Vươn mình trong gió tre đu

Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành

Yêu các nắng nỏ trời xanh

Tre xanh ko đứng tạ thế mình nhẵn râm.

Bão bùng thân bọc lấy thân

Tay ôm tay níu tre sát nhau thêm

Thương nhau tre chẳng làm việc riêng

Lũy thành từ này mà nên hỡi người

Chẳng may thân gãy cành rơi

Vẫn nguyên chiếc gốc truyền đời mang đến măng

Nòi tre đâu chịu mọc cong

Chưa lên sẽ nhọn như chông kỳ lạ thường.

Lưng è phơi nắng phơi sương

Có manh áo cộc, tre nhường mang đến con.

Măng non là búp măng non.

Đã có dáng thẳng thân tròn của tre.

Năm qua đi, mon qua đi

Tre già măng mọc có gì lạ lẫm đâu

Mai sau,

Mai sau,

Mai sau,

Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.

Xem thêm: Bỏ Túi Cách Sửa Áo Len Bị Thủng Lỗ, Bị Rách Đơn Giản Tại Nhà

NGUYỄN DUY

Luỹ thành: Bờ cao, thường xuyên đắp bằng đất hoặc xây bằng gạch đá để đảm bảo khu vực bên phía trong (luỹ tre: hàng tre trồng khôn cùng dày có tác dụng thành rào bảo vệ)


Bài thơ Tre Việt Nam của người sáng tác nào?

*


Tre Việt Nam

Tre xanh,

Xanh tự bao giờ?

Chuyện ngày xưa... đã gồm bờ tre xanh

Thân nhỏ guộc, lá muốn manh

Mà sao yêu cầu lũy buộc phải thành tre ơi?

Ở đâu tre cũng xanh tươi

Cho dù đất sỏi khu đất vôi bạc màu?

Có gì đâu, gồm gì đâu

Mỡ màu ít, chắt dồn lâu hóa nhiều

Rễ siêng không lo ngại đất nghèo

Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu nên cù.

Vươn bản thân trong gió tre đu

Cây khem khổ vẫn hát ru lá cành

Yêu các nắng nỏ trời xanh

Tre xanh ko đứng mệnh chung mình bóng râm.

Bão bùng thân quấn lấy thân

Tay ôm tay níu tre ngay sát nhau thêm

Thương nhau tre chẳng ngơi nghỉ riêng

Lũy thành từ đó mà nên hỡi người

Chẳng may thân gãy cành rơi

Vẫn nguyên mẫu gốc truyền đời mang đến măng

Nòi tre đâu chịu mọc cong

Chưa lên sẽ nhọn như chông lạ thường.

Lưng è cổ phơi nắng nóng phơi sương

Có manh áo cộc, tre nhường mang đến con.

Măng non là búp măng non.

Đã sở hữu dáng trực tiếp thân tròn của tre.

Xem thêm: Bài Tập Đọc Nhạc Số 2 Lớp 8, Tải Tập Đọc Nhạc Số 2 Lớp 8 Bài Trở Về Su

Năm qua đi, tháng qua đi

Tre già măng mọc có gì quá lạ đâu

Mai sau,

Mai sau,

Mai sau,

Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.

NGUYỄN DUY

Luỹ thành: Bờ cao, hay đắp bởi đất hoặc xây bởi gạch đá để đảm bảo an toàn khu vực bên trong (luỹ tre: hàng tre trồng cực kỳ dày làm cho thành rào bảo vệ)